Thứ Năm, 25 tháng 10, 2018

Tùy bút CHIẾC ÁO DÒNG


Tùy bút

CHIẾC ÁO DÒNG

Còn nhớ những ngày đầu mới tập tu, tôi với một anh em đi chợ mua vải may quần áo để vào Dòng. Cô chủ tiệm vải vừa sau một hồi nói chuyện qua lại, mạnh dạn hỏi chúng tôi:
-        Nhìn giống mấy thầy quá, có phải mấy thầy tập tu không?
-        Dạ! mà sao cô biết? - Hai chúng tôi nhìn nhau, rồi ấp úng.
-        Nhìn mấy thầy là biết liền à…
Dĩ nhiên, sau khi xác nhận là thầy tập tu, chúng tôi được giảm giá cách đặc biệt mà không cần phải mặc cả.

Ngày đó, khi mới tu, sao tôi ao ước được mặc Áo Dòng, nhìn nó thật đẹp. Mặc Áo Dòng vào nhìn thánh thiện hẳn ra. Vậy mới ra thầy chứ! Rồi chợt nghĩ: “Giá mà Giáo hội cho phép được mặc Áo Dòng suốt cả ngày như ngày xưa thì hay nhỉ. Vì nhìn cái áo thì ai cũng biết mình là thầy, biết mình là tu sĩ.”

Ấy vậy mà, từ trước đến giờ, có bao giờ tôi mặc Áo Dòng ra đường đâu mà vẫn bị người ta phát hiện ra là thầy tu. Rồi có lần, và nhiều lần như thế, tôi cố tình ăn mặc thật mô đen để xem người ta có nhận ra mình là thầy hay không. Cũng bị phát hiện.
Hỏi mới biết, nhiều người nói rằng nhìn mặt mấy người đi tu biết liền, thì nó khờ khờ…Tôi nghĩ bụng: “Nhìn mặt ngu ngu thì có”…Rồi tự cười với mình.

Bữa nay có dịp đi từ Hà Nội về Sài Gòn, tôi đang xếp hàng để vào cửa hải quan, thì nghe ồn ào phía sau. Tiếng ai đó chào thầy. Bất chợt tôi quay lại. Thì ra người ta chào một thầy, nhưng không phải thầy Dòng mà là thầy Chùa. Nhìn là biết thầy, bởi thầy mặc tu phục áo chùm nâu vàng. Cùng đi với thầy là hai người khác, cũng mặc áo vải nâu. Nhiều người to nhỏ:
-        Thầy trễ giờ thì cứ vô trước.
-        Trời ơi, 4g bay mà bây giờ 4g kém 15 rồi. – giọng một người khác thêm vào.
Nghe thấy thế, thầy và hai người còn lại chui qua hàng rào trước sự ngỡ ngàng của bao người xếp hàng khác. Tôi cũng không thấy khó chịu vì dù sao cũng ưu tiên vì thầy đã trễ giờ. Tôi nghĩ mọi người cũng thế. Thông cảm và ưu tiên cho thầy.

Vì người xếp hàng thì đông, mà thầy lại mang vác ba lô tay xách nách mang nặng nề, nên khi chui qua mấy cái dây hàng rào vướng vào ba lô vô tình làm đứt dây, đổ luôn cái cột. Mọi người né qua một bên để thầy lên trước. Cuối cùng thầy và hai người còn lại cũng đến được trước mặt nhân viên hải quan.
Cô nhân viên hải quan đến và thật bất ngờ cô nói thẳng thừng và đuổi ba người xuống.
-        Trời ơi! Có biết xếp hành không vậy. Ai cũng phải xếp hàng mà. Trễ giờ thì ráng chịu, người ta đã thông báo đúng giờ. Lui xuống, xếp hàng đi…Giọng cô nhân viên hải quan không chút cảm xúc.
Ba người lủi thủi quay về vạch xuất phát trước những ánh mắt ái ngại của biết bao người.

Tôi quan sát sự việc từ đầu đến cuối. Và cảm thầy quê dùm cho thầy. Thấy tội thầy làm sao đó.

Bỗng dưng tôi tự nghĩ: Ừ ha, hên là mình không mặc Áo Dòng. Mình mà mặc Áo Dòng mà bị như vậy chắc quê mà chết mất…
Rồi cười thầm…Làm gì có người quê mà chết bao giờ!

Bỗng thấy chiếc Áo Dòng đẹp hơn bao giờ hết. Nó không phải là trang phục như những quần áo khác. Nó không thể được mặc để đến những nơi công cộng. Khoác lấy Áo Dòng là khoác lấy Đức Ki-tô. Trang trọng vậy đấy! Thế nên làm sao mình lại có thể mặc nó đến những chỗ không xứng hợp cho được?
Tôi nghĩ thế, rồi tự tin kéo va ly qua cổng hải quan…

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS
(P/s: Bài viết chỉ là một cảm xúc cá nhân trước một sự kiện, không có ý nói xấu hoặc lên án cá nhân hay tập thể nào.)



Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

Truyện ngắn BÀ MẸ BẤT HẠNH!


Truyện ngắn


BÀ MẸ BẤT HẠNH!

Bà nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở thoi thóp…

Tôi giơ cao Mình Thánh Chúa, rồi hô: Mình Thánh Chúa Ki-tô. Bà ú ớ như đáp lại câu “Amen” mà dường như nên lời. Hai hàng nước mắt chảy trào ra…Bà há miệng rước lấy Chúa như là cứu cánh cho cuộc đời, rồi nhẹ nhàng trút hơi thở sau cùng.

Bà ra đi vào một chiều buồn. Trời âm u, rồi mưa. Dường như ông trời đang khóc cho bà, một người mẹ đáng thương.

***

Sinh được sáu đứa con, chồng chết sớm, bà  ở vậy nuôi các con khôn lớn, rồi lo lập thành gia thất cho các con. Thằng Hai lấy vợ Sài gòn rồi về ở rể nhà vợ. Mấy năm sau làm ăn thua lỗ, lại chạy về ở ké nhà bà. Thương tình, bà cắt mấy mét đất để thằng hai có chỗ xây mà mà vợ chồng sinh sống. Cô Ba lấy chồng gần nhà, nhưng chẳng bao giờ về thăm mẹ. Thỉnh thoảng chơi số đề rỗng túi, chủ nợ rượt xất bất xang bang lại chạy về núp bóng mẹ. Năm ba bữa êm chuyện, gom góp chút tiền hưu của mẹ rồi về nhà. Thằng Tư, Thằng Năm…rồi Cậu Út cũng lần lượt lấy vợ. Mà cũng chẳng cưới hỏi gì. Vài đứa con dâu từ trên trời rơi xuống mang theo cái bụng bầu, về nhà bà, rồi sinh con, một tay bà lo. Con lớn chưa đầy tháng, đứa con dâu bỏ nhà, bỏ chồng, bỏ con, bỏ lại bà…Vài thằng lại rước thêm những đứa con dâu khác, lại cho ra đời những đứa cháu, bà lại tiếp tục nuôi, rồi chúng lại tiếp tục ra đi.

***

Rồi các con cũng yên bề gia thất, mảnh đất được chia đều cho sáu anh em. Đứa thì xây nhà, đứa thì bán, để lại cho bà mảnh đất nhỏ với căn nhà cổ xưa…xưa như tuổi của bà.

***

Chẳng may bà bị tai biến mạch máu não. Lần đầu bà còn cố tập vật lý trị liệu, cũng tạm, bước được vài bước, cũng lân la tự nấu cơm, tự ăn, tự tắm giặt... tự một mình bà. Nhưng đến đợt tai biến lần hai, bà đành phó thác cho số phận, nằm liệt giường. Hai thằng con trai xây nhà cao tầng hai bên vách lá nhà bà, thỉnh thoảng động lòng trắc ẩn lại qua thăm, đút cho muỗng cháo, pha cho ly sữa…còn lại, dù liệt giường nhưng bà cũng cố làm những việc cá nhân, mà dường quá sức cho cái thân già.

***

Có lần tôi đến trao Mình Thánh Chúa, nhưng căn phòng bà vẫn tối như bưng, ẩm mốc, bốc mùi khai thối nồng nặc. Mấy cái cúc áo bà mở banh ngực, để lộ những vết lở loét bên trong, tôi nhẹ nhàng cài lại, rồi mới cho bà chịu Mình Thánh.

Cũng có lần tôi dùng quyền chánh xứ, qua nhà hai cậu con trai kế bên đề nghị phải chuẩn bị bàn thờ, rửa mặt mũi cho ba mỗi khi cha cho Rước Mình Thánh. Cậu Hai, cô Ba dạ dạ vâng vâng, đứa con dâu xuất hiện được một bữa rồi đâu lại vào đấy…


***

Hôm cho bà rước Mình Thánh lần cuối, bà ra đi mà hai hàng nước mắt chảy tràn, nhưng tôi lại thấy an lòng. Chẳng biết bà khóc vì còn những uất ức gì nơi tâm hồn, nhưng có lẽ cái chết là một giải thoát cho chính bản thân bà.

***

Mẹ mất, mấy đứa con tụ họp bàn bạc xem ai là người sẽ đứng ra lo đám cho mẹ. Chẳng hiểu chúng bàn với nhau như thế nào mà thằng Út nổi máu điên ném cái bát ăn cơm thẳng vào đầu thằng anh Hai túa máu. Cô con gái chạy ù xuống bếp vác con dao phay rượt thằng Út…Tao giết mày!!!…Thằng Út chốn biệt tăm. Thằng anh Hai được đưa đi cấp cứu.

Sáng hôm sau, thánh lễ đám tang bà chưa bao giờ lặng lẽ đến thế. Không một giọt nước mắt… Không một sự thương tiếc… Không có sự hiện diện của vài đứa con…


***

Ba ngày sau, bàn thờ bà được dẹp bỏ. Cái chòi bà đã từng ở được giở tung. Bên ngoài, một tấm bảng nhỏ được treo lên: Cần bán đất gấp! Xin liên hệ số điện thoại 012…


***

Cuối tháng 10, giáo xứ thông báo mọi gia đình dành thời gian đến nghĩa trang dọn dẹp, làm cỏ, rửa mộ…chuẩn bị ngày lễ cầu cho các đẳng linh hồn. Người người, nhà nhà xin lễ cầu nguyện cho ông bà cha mẹ tổ tiên…Có cả Cô Ba, con gái bà, nhét vào tay tôi tờ giấy bạc 100.000 ngàn rùi ú ớ: “Cha cầu nguyện cho mẹ con…linh hồn Ma-ri-a…ấy không phải, linh hồn Tê-rê-sa…hình như không phải, là Anna hay sao đó…Xin lỗi cha con quên mất…”


***

Sáng 2/11, tôi đến nghĩa trang thật sớm, định thắp vài nén nhang cho ông bà. Bất chợt, tôi nhìn thấy mộ bà. Một ngôi mộ mới đắp, còn nguyên mùi bùn. Mộ mới nhưng hoa đã ủ rủ héo tàn, cây Thánh Giá ngã qua một bên. Đêm qua có mưa, để cây thánh giá nghiêng ngả, để hoa héo tàn…chứ không phải những đứa con của bà quên mất mẹ…Tôi cố nghĩ như thế.

Bước lại mộ bà, sửa lại cây Thánh giá cho ngay ngắn, tôi thắp một nén nhang, rồi cắm vào mộ…hương khói nghi ngút. Bỗng hai mắt tôi nhòe ra, những giọt nước mắt tự dưng chảy tràn…Khóc! Phải, tôi khóc, khóc cho một người mẹ bất hạnh. Nhưng giờ đây, có lẽ bà thật sự hạnh phúc, vì đã làm tròn trách nhiệm của một người vợ, người mẹ…

Tự hứa với lòng, thánh lễ chiều nay, xin được dâng lên Chúa để dành riêng cầu nguyện cho bà, một bà mẹ bất hạnh. Mong hương hồn bà sớm được vui hưởng thánh nhan Chúa…


Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS





Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

Tùy bút XIN MỘT VÉ TRỞ VỀ TUỔI THƠ


Tùy bút
XIN MỘT VÉ TRỞ VỀ TUỔI THƠ


Nếu có một điều ước, tôi sẽ ước được trở về tuổi thơ. Dù rằng tuổi thơ của tôi chẳng có gì là hay ho cả.

Tuổi thơ của tôi không phải đi học cả ngày giống bọn con nít bây giờ. Hằng ngày chỉ học buổi sáng, buổi trưa trốn mẹ đi dăng nắng, buổi chiều ra đồng thả diều, đá bóng…Nhiều lần bị mẹ mắng vì cái tội ham chơi hơn ham học…

Tuổi thơ của tôi không điện thoại, không internet như bọn con nít bây giờ. Tối đến là cả xóm rủ nhau ra đầu đường chơi ăn ô quan, chơi nhảy dây, rượt bắt, trốn tìm, rồng rắn lên mây, tạt lon…

Tuổi thơ của tôi không bạo dạn như bọn con nít bây giờ. Chỉ cần bị chọc ghẹo thích nhau thôi là mặt mày đỏ bừng như trái gấc. Rồi len lén viết thư cho nhau, hòm thư là gốc cây na, cây ổi, bụi cỏ. Để rồi không may bị tụi bạn phát hiện đọc to cho cả xóm nghe thằng Tư con Tám yêu nhau, cô dâu chủ rể làm bể bình bông đổi thừa con nít, để đít ra ngoài…

Ừ, tuổi thơ của tôi chẳng có gì là hay ho như bọn con nít bây giờ mà sao đêm đêm tôi vẫn thường mơ được trở về tuổi thơ. Nhớ ngày nào con bé, chiều chiều rủ nhau đi lễ, rồi trốn lễ, về bị mẹ cho vài roi vì cái tội đi lễ mà không biết cha mặc áo màu gì. Tuổi thơ của tôi chỉ là những ngày hẹn nhau lên sân sau, vườn nhà xứ để hái trộm vú sữa, ổi, chuối.., để rồi bị ma xơ phát hiện bắt quỳ gối dang hai tay cầm hai trái ổi…

Ừ, tuổi thơ của tôi chẳng có gì hay ho cả. Mỗi khi Trung Thu đến không có nhiều khu vui chơi như bây giờ, niềm vui của tuổi thơ tôi chỉ là rủ nhau đi rước đèn, hát inh ỏi khắp xóm. Đèn đơn giản được làm từ một cái ống lon sữa bò cắt ra, đèn chỉ là vài ba tờ giấy kính xanh đỏ làm hình ngôi sao, làm ông mặt trời…rồi rủ nhau đi thổi nến của nhau, tắt ngúm rồi vụt chạy…

Tuổi thơ của tôi chẳng có gì hay ho cả, nhưng tôi vẫn muốn làm trẻ con, vẫn muốn quay trở về tuổi thơ, vì đơn giản đó là điều đẹp ý Chúa. Vì đơn giản Nước Trời chỉ dành cho những ai giống như trẻ thơ.

Lạy Chúa, nếu Chúa cho con một điều ước, con xin ước rằng: Xin cho con một vé để trở về tuổi thơ.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

Truyện ngắn MẸ! CON MUỐN ĐƯỢC ĐÓN TẾT TRUNG THU.


Truyện ngắn

MẸ! CON MUỐN ĐƯỢC ĐÓN TẾT TRUNG THU.


Con bé hai mắt tròn xoe, ngấn nước, nép mình bên khe cửa nhà thờ nhìn tôi. Thấy ánh mắt trong sáng của em, tôi bước lại gần, định bắt chuyện làm quen. Con bé vụt chạy. Qua khúc cua, bóng em mất hút.

***
        Hôm nay Tết Trung Thu, có đoàn bác ái trên Sài gòn xuống giáo xứ làm bác ái, mang Tết Trung Thu đến cho trẻ em nghèo vùng sâu vùng xa như giáo xứ của tôi.

***
        Ở cái giáo xứ xa lắc xa lơ, nghèo xơ nghèo xác này, ai mà chẳng biết nhà chị Hạnh. Nhà chỉ có hai mẹ con sống với nhau. Con bé chừng mười hai mười ba tuổi, mắt sáng, tóc dài…đang tuổi ăn tuổi lớn. Mới năm trước còn con nít lắm, năm nay đã ra dáng thiếu nữ rồi. Con bé cũng thường hay chơi lò cò, bắn thung với đám bạn ở sân nhà thờ. Nhưng chẳng hiểu vì sao, mỗi khi có đoàn từ thiện đến là chị Hạnh lạ cấm tuyệt con bé không được bén mảng đến nhà thờ.
Tuy nhà nghèo, nhưng từ trước đến nay, chị lúc nào cũng nằng nặc không nhận bất cứ thứ gì của các đoàn bác ái. Chị cứ khăng khăng, tất cả chỉ là giả tạo, những người có vẻ ngoài tốt lành nhưng bên trong chỉ toàn xấu xa đê tiện. Con bé rất muốn biết lý do gì khiến mẹ nó có định kiến như thế, nhưng chưa bao giờ nó mở miệng hỏi mẹ vì sao.

***
Bữa nay Tết Trung Thu, từ tờ mờ sáng, đoàn từ thiện trên Sài gòn xuống đã khiến không khí vốn u buồn của giáo xứ trở nên náo nhiệt, ồn ào. Rất đông các tình nguyện viên đến và chuẩn bị quà bánh cũng như hội chợ cho các trẻ em. Con bé thích lắm. Đám bạn rủ đi chơi. Nhưng sợ mẹ đánh đòn, nên nó chỉ dám len lén nép mình bên cửa mà nhìn các bạn vui chơi.
Vừa trông thấy con bé thì cũng là lúc tôi nhìn thấy chị Hạnh xuất hiện ngay sau lưng nó, rồi chị hét lớn: “Út Hận! về nhà mau, mẹ cấm con không được ra chơi ở đây mà!”. Con bé, đổi sắc mặt, hai mắt ngấn nước, cúi đầu lủi thủi ra về. Bất chợt nó quay lại nói với mẹ: “Mẹ! con muốn được đón Tết Trung Thu”.

***
Tiến lại gần, tôi cố ý làm nguôi lòng chị. Rồi từ tốn hỏi nguyên do sao không cho con bé vui chơi Trung Thu với đám bạn. Người phụ nữ, bất chợt ôm lấy tôi rồi khóc: “Con khổ quá cha ơi!” Phải mất gần ba mươi phút tôi mới trấn an lại chị. Lúc này chị bình tĩnh hơn rồi kể chuyện đời mình như tuôn trào suối nước...Vừa kể, chị vừa khóc nghẹn. Trời giăng mây đen ngòm.
        Có những nỗi hận mà người ta mang theo cả cuộc đời. Có những kỷ niệm buồn mà không sao có thể quên được. Tết Trung Thu năm ấy, đoàn từ thiện đến để tổ chúc Hội chợ Trung Thu cho thiếu nhi. Nhưng rồi, chính đoàn từ thiện ấy đã lấy đi tuổi thơ của con, lấy đi cả một thời con gái của con. Rồi sau đêm Trung Thu, người ta theo đoàn từ thiện về Sài gòn và không bao giờ quay lại nữa. Bỏ lại con với cái bụng bầu ngày càng lớn. Bỏ lại con với bà con lối sóm, với sự sỉ nhục...Cha nghĩ xem, với một đứa con gái chưa được mười lăm mà chữa hoang? Cha mẹ con vì không chịu nổi cảnh bị sỉ nhục nên bán nhà đi chỗ khác.
Trăng Trung Thu mười lăm sáng trong làm sao, tuổi mười lăm của con lại u tối như vậy. Đêm Trung Thu chưa qua mà đã khép lại mộng mơ của một thời con gái với cái bụng bầu không người nhận. Con không muốn con gái của con mất đi tuổi thơ chỉ vì tham gia một cái hội chợ Trung Thu do những người làm bác ái mang đến. Biết đâu ẩn mình trong nhóm bác ái ấy, một người đàn ông sẽ lấy đi tuổi thơ, lấy đi Trung Thu của con bé như đã từng lấy đi của con.
        Con hận người đàn ông bạc tình, con hân luôn các đoàn từ thiện. Họ ỷ họ có tiền, rồi vênh vang nghĩ rằng mình rộng lượng chia sẻ, cho đi, giống Chúa...

Nói xong, chị lại khóc. Tôi nhẹ nhàng khuyên nhủ. Chưa bao giờ trong đời mục vụ của tôi, những lời khuyên nhủ lại trở nên trống rỗng và tẻ nhạt như thế. Tôi có thể làm gì được ngoài những lời khuyên từ Kinh thánh. Rằng Chúa tha thứ tất cả con ơi. Con hãy nên như Chúa. Đừng để con gái của mình mang lấy nỗi hận của mình...
        Câu chuyện của chúng tôi bị cắt ngang bởi đoàn từ thiện cần tôi hướng dẫn nhiều thứ...

***
Đêm đã đến, ánh trăng soi tỏ cả một vùng rộng lớn. Trẻ em cầm đèn trong tay vừa rước đèn vừa nhảy múa theo nhạc. Mấy ngày trước mưa như trút nước. Ai cũng lo lắng. Hôm nay đúng ngày tổ chức hội chợ thì trăng sáng. Mọi người thở nhẹ nhõm: “Cám ơn Chúa đã nhận lời nguyện của chúng con.”
        Hội chợ diễn ra trong bầu khí vui tươi náo nhiệt. Dường như không còn sự phân biệt giữa con nít và người lớn, giữa giàu và nghèo, giữa Công giáo và các tôn giáo bạn. Ai nấy cũng phấn khởi vui tươi.
        Bất chợt giữa đám đông ồn ào náo nhiệt, giữa đám con nít đang rước đèn tung tăng, tôi chợt thấy Chị Hạnh nắm tay con bé Út Hận đến...Rồi hai mẹ con cùng vui chơi.
        Thấy tôi lại gần, chị nói lớn hay tiếng nhạc quá lớn làm chị phải nói như hét lên để tôi có thể nghe được: “Cha ơi, con không có được một cái Tết Trung Thu trọn vẹn, tại sao con lại không cho con của con điều đó. Mặc kệ ai giả dối lừa lọc, chỉ cần con của con được thật sự có một cái Tết Trung Thu đúng nghĩa là con vui rồi...”
        Tiếng nhạc lại vang lên: Tết Trung Thu rước đèn đi chơi...

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS


Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2018

Tản văn SỨC MẠNH CỦA ĐỒNG TIỀN

Tản văn

SỨC MẠNH CỦA ĐỒNG TIỀN

Sáng nay, trao Mình Thánh cho một bệnh nhân cao tuổi, sau khi đọc xong các công thức, tôi nâng Mình Thánh Chúa thật cao: MÌNH THÁNH CHÚA KI-TÔ!

Bà già cau có, cựa quậy rồi ú ớ.... Tôi lại hô lớn hơn: MÌNH THÁNH CHÚA KI-TÔ.
Bà già bất hợp tác, tiếp tục kêu la, cau có, khó chịu, quằn quại...Chắc bà đau trong người, tôi nghĩ thế.

Lúc này tôi hô lần thứ ba, lớn hơn hai lần đầu: MÌNH THÁNH CHÚA KI-TÔ.

Dường như bà cụ đang thách thức sự kiên nhẫn của tôi. Tôi nói nhỏ nhẹ hơn: Bà ơi, bà há miệng ra con cho bà rước Mình Thánh Chúa nhé, Chúa sẽ ban cho bà mau khỏe lại...

Bà cụ càng cựa quậy, bất hợp tác, rồi ú ớ...
Thấy vậy, ông chùm nói lớn: Bà há miệng rước Chúa, lát đưa bà đi chơi nhé...
Bà cụ vẫn vậy, mè nheo, cau có, bất hợp tác.

Cô con gái bên cạnh nói nhỏ: Cha ơi bà đang khó chịu trong người cả tuần rồi.

Tôi hít một hơi, đầy vẻ kiên nhẫn với cụ già, rồi lại nói: Bà ơi, bà há miệng ra con cho bà rước Thánh Thể, Chúa sẽ ban cho bà có sức khỏe, cho bà mau lành bệnh...bà há miệng ra...

Cụ già càng cựa quậy và tỏ vẻ khó chịu nhiều hơn. Chúng tôi đang không biết làm sao thì cô con gái đứng bên cạnh nói lớn: Bà há miệng ra rước Chúa, lát con cho bà tiền nhé.

Bất chợt bà già nằm im, rồi ngoan ngoãn há miệng ra.

Tôi nhanh chóng, trao Mình Thánh cho bà.

Mọi người nhìn nhau.

Bước ra khỏi phòng trọ ngột ngạt và tối tăm, lòng tôi bất chợt tự hỏi: Sức mạnh của đồng tiền là thế. Một con người gần đất xa trời, những tưởng có thể buông bỏ được để nhẹ nhàng thanh thản. Quả thật, đồng tiền có sức mạnh thật ghê gớm. Nó theo suốt con người cho đến những hơi thở cuối cùng.

Tôi không trách bà già ham tiền. Mà bà ham tiền cũng đâu có gì là tội lỗi. Cứ nhìn cái phòng trọ chật chội, hôi hám, mạng nhện bồ hóng giăng kín, cái giường gấp tạm bợ, thân phận người cũng tạm bợ...mới thấy tiền quan trọng như thế nào.

Tự hỏi lòng, đã khấn với Chúa lời khấn Khó Nghèo, nhưng liệu rằng tôi có thanh thản ung dung tự tại trước tiền bạc, hay rồi cũng lại bám víu vào thứ này thứ kia, bám víu vào của cải trần gian chóng qua này, bám víu vào tiền, để rồi lắc đầu, ngậm miệng, cố gạt ra bên ngoài kho báu vô biên là Mình Thánh Chúa Ki-tô?


Lm. Mar - Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2018

Truyện ngắn CŨNG CÓ MỘT CHUYẾN XE NHƯ THẾ

Truyện ngắn

CŨNG CÓ MỘT CHUYẾN XE NHƯ THẾ

        Bạn có tin có những chuyến đi làm thay đổi cuộc đời không? Tôi đã có một chuyến đi như thế.

        ***

        Học xong lớp mười hai, tôi tự tin thi đại học sư phạm với ước mơ sẽ trở thành thầy giáo, chỉ để gõ đầu mấy đứa trẻ trong xóm. Quê tôi xa lắm, xa ơi là xa tựa như người ta hay kể chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa vậy. Xa đến nỗi mà được đi học là một thứ xa xỉ với đám con nít chúng tôi. Xa đến nỗi mà chỉ duy nhất mình tôi là có thể đi học hết lớp mười hai. Còn lại, đám con nít thanh niên, đứa học nhiều lắm là qua lớp sáu. Thế rồi không có tiền, phải nghỉ học giữa chừng, rồi lại lẽo đẽo theo mẹ đi chợ, hoặc những trưa nắng lội ruộng bắt mấy con cá rô, mò mấy con ốc…
        Tự thấy mình học cũng giỏi, nên tự tin thi đại học sư phạm, mà là sư phạm toán mới ghê chứ. Vậy mà… Tổng cộng cả ba môn thi chỉ được bảy điểm rưỡi. Thiệt chán hết sức, nói ra còn thấy hổ thẹn thêm.
        Đành gác luôn cái ước mơ gõ đầu trẻ qua một bên, tôi đón xe lên Sài Gòn với hy vọng sẽ đổi đời. Chứ ở riết cái miền quê này, không đi chăn trâu cũng nuôi vịt chạy đồng, biết đời nào mà ngóc đầu lên nổi.

        ***

        Chờ mãi từ sớm mới đón được một chuyến xe, tôi bị người ta nhồi lên xe cứ như một đứa trẻ nhét cả đống cơm trong miệng vì đói. Một ông già râu tóc bạc phơ, ôm khư khư cái giỏ tụng, bên trong có con gà. Thấy tôi lên xe, ông ôm con gà vào lòng như thể sợ tôi lấy mất. Kế bên, người đàn bà đoán chừng ngoài bốn mươi ôm chặt cái thúng đầy ứ các loại bánh. Sau lưng, một thanh niên tay chân xăm xanh đỏ, đầu cạo trọc, miệng rít điếu thuốc, mùi khói thuốc trộn lẫn với mùi xăng xe nồng nặc. Xa hơn phía trước vài người gục đầu lên vai nhau mà ngủ. Một bà mẹ tay ôm đứa bé cứ khóc rân, chị kéo áo cho nó bú. “Mặc kệ ai nhìn thì nhìn, miễn cục cưng của mẹ không khóc là được rồi heng!” Chị nói nhỏ với đứa con.
        Bầu không khí nặng trịch, hôi hám, một người phụ nữ không chịu nổi nôn ói ọe ọe, nước mắt nước mũi tè le. Tưởng rằng tôi sẽ chết được nếu chỉ đi thêm vài phút nữa. Bỗng ông cụ già có con gà cất tiếng nói:
-        Nè chú em, tắt điếu thuốc lá đi dùm cái, không thấy người ta say xe hả.
Như được khai mào, mọi người cũng hùa nhau: Phải rồi, xe đã hôi cậu còn lại hút thuốc. Cậu thanh niên nhìn có vẻ giang hồ nhưng cũng dụi ngay điếu thuốc như cảm thấy mình có lỗi. Rồi mọi người trong xe bắt đầu cởi mở hơn, tiếng nói chuyện thăm hỏi vang dần.
-        Nè ông già, ông có con gà gì mà ôm khư khư thế? Ông đưa nó lên Sài gòn không được đâu, dạo này cúm gia cầm người ta bắt dữ lắm à ngheng. – giọng một người đàn ông trung niên lên tiếng.
-        Tôi mang nó lên cho thằng cháu, nó thích nuôi gà. Trên trển không có giống gà này.
-        Cho xem thử gà ông thế nào? Người đàn ông nói tiếp.
Ông già lôi con gà từ trong giỏ ra, mân mê cái ức nó rồi cầm trên tay đưa cho người đàn ông.
-        Tôi thấy con này được, bán cho tôi đi, năm trăm được không?
-        Ai chà, gà này tôi cho cháu, bao nhiêu cũng không bán.
-        Chê ít hả ông già, thôi tám trăm?
-        Ừ…mà bán rồi tôi lấy gì làm quà cho thằng nhỏ. Thôi tôi không bán đâu – Ông già tỏ vẻ lưỡng lự.
-        Ghẹo ông già chơi chớ tôi đâu có phải dân đá gà mà mua. – Người đàn ông nói xong, rồi cười.
Bên cạnh, người ta cũng bắt đầu hỏi thăm nhau. Chị phụ nữ bán bánh dạo, ngày hai lượt đi chuyến xe này đến bến phà thì xuống, đặng bán cho khách đi phà. Cậu thanh niên thì bỏ nhà đi hoang vì cá độ. Người phụ nữ ôm đứa con đi kiếm chồng, số là chồng chị đã bỏ nhà đi từ ba tháng nay.
-        Thế còn chú em, chú đi đâu? Nhìn có vẻ thư sinh, đi học hả? –người đàn ông quay qua hỏi tôi.
-        Hả? chú hỏi con?
-        Ừ! Chú em lên Sài Gòn làm chi, bộ đi học hả?
-        Dạ. Không! Con đi làm.
-        Làm gì? Có chỗ chưa?
-        Dạ chưa? Con không biết phải đi đâu, cứ lên Sài Gòn rồi tính sau.
-        Trời đất ơi! Chú em không có người quen, sao mà xin việc được. Hay là theo tôi, tôi dẫn đi làm, bữa nay tôi cũng đang cần thợ.
Chẳng biết sao tôi lại gật đầu cái rụp mà không suy nghĩ gì. Nghe câu gợi ý của người đàn ông tôi như vớ phải được vàng, nhưng vừa mừng lại vừa lo. Không biết đời mình sẽ ra sao? Tôi tặc lưỡi, thôi kệ, đời trai mà.
Và thế là cuộc đời tôi đã sang trang từ sau cái gật đầu đó, từ sau chuyến xe đó.

***

Đến nơi làm, tôi mới biết đó là công trình của một tu viện Công giáo. Mà từ trước giờ tôi có tới tu viện hay nhà thờ nhà thánh bao giờ đâu. Gia đình tôi gốc đạo Phật, thờ Phật cũng mấy đời. Mà ở quê tôi cũng chẳng có cái nhà thờ nào. Chỉ biết rằng mỗi khi rằm, bọn con nít chúng tôi hay vào chùa trộm đồ cúng ăn, nhiều lần bị các sư bắt quả tang quất cho vài roi.
Những ngày đầu tôi đến đây làm việc buồn đến chết được. Thế rồi, ngoài giờ làm, tôi tò mò, lân la đến những nhóm các bạn trẻ tụ họp ca hát gì đó, rồi quen, tôi xin vô sinh hoạt cho vui, chứ buổi tối một mình nơi công trường cũng chẳng biết làm gì.

***

Vậy đấy, tôi đến với Chúa một cách vô tình như thế. Sau khi theo học chung với các bạn di dân, tôi bắt đầu thắc mắc về Chúa, về Mẹ, rồi cũng tập tành đi lễ. Lúc đầu cũng chẳng hiểu gì nhiều, nhưng càng nghe nhiều, tôi như nhận được sức mạnh và sự tự tin vào cuộc sống. Nhận ra sự hiện diện và tình yêu của Chúa.
Thế vẫn chưa đủ, nhìn các cha các thầy phục vụ nơi đây, lòng tôi bất chợt lóe lên một ước muốn lạ thường: “Có đời nào mình đi tu trở thành linh mục không ta?”

***
Và rồi câu hỏi của tôi đã được trả lời bằng sự nâng đỡ rất nhiệt tình của các cha nơi đây. Công trình hoàn tất, tôi được học đạo, rửa tội, rồi được các cha nâng đỡ, tôi đậu đại học sư phạm theo ý mình ước mong.
Thời gian đầu thật khó khăn với tôi, bởi một người theo đạo đã khó, nay là một tân tòng tôi lại chọn đời sống dâng hiến lại khó biết chừng nào. Nhưng rồi tất cả cũng qua đi, dù rằng tôi bị gia đình phản đối kịch liệt vì ước nguyện chẳng đâu vào đâu của mình.
Ngày chịu chức linh mục, gia đình tôi không có ai tham dự, nhưng tôi biết ở ngay bên cạnh tôi Chúa luôn hiện diện và đồng hành, Chúa không để tôi phải cô đơn bao giờ.
Cũng vài lần về quê, tôi khuyên ba má và các anh chị theo đạo, nhưng có lẽ thật khó để có thể thay đổi một não trạng đã ăn sâu vào nếp sống của gia đình tôi.

***

Ngày ba tôi lâm bệnh nặng rồi qua đời, tôi và các cha về làm tang lễ cho ba, cả xóm tụ lại dáo dác lạ lùng với những tu sĩ linh mục. Sau đám tang vài tuần, má tôi gọi điện lên báo tin má và các anh chị sẽ theo học đạo. Tôi mừng vui không kể siết. Đúng là Chúa có cách làm việc riêng của Chúa mà chúng ta không hiểu được.

***
Thế rồi, người ta cũng dựng được một ngôi nhà nguyện nho nhỏ, ngay ngã ba kênh. Vài gia đình Công giáo tụ họp mỗi ngày Chúa nhật đi lễ. Má tôi mừng ra mặt, giờ đi nhà thờ không phải đi xa nữa.

***
Ngày giỗ giáp năm của ba, tôi về quê thăm má và các anh chị, rồi dâng lễ giỗ cho ba, cùng ăn với nhau bữa cơm quê. Chưa bao giờ tôi thấy lòng mình thanh thản và bình an như thế. Má nói gia đình mình là những thợ làm vườn nho giờ thứ mười một của Chúa phải không con?

***
Sáng sớm, tôi đón xe lên Sài Gòn, bỗng hình ảnh của chuyến xe năm nào lại hiện lên trong tâm trí tôi. Tôi ước sao có thể gặp lại người đàn ông năm nào đã dắt tôi đến công trường chỉ để nói lời cảm ơn, mà dường như mất hút, như không bao giờ  có thể gặp lại.
Những con người ngồi trong xe dáo dác, ngơ ngác, mệt mỏi, bận rộn lo toan với miếng cơm manh áo trên đường đi tìm ước mơ đổi đời. Một cậu thanh niên ngồi kế bên, gục đầu lên thành ghế mà ngủ. Bất chợt, tôi hỏi:
-        Này chú em, chú đi đâu thế?
-        Dạ con đi học, con mới đậu đại học sư phạm.
-        Có chỗ nào ở trọ chưa?
-        Dạ chưa! Con chẳng biết phải thế nào nữa.
-        Theo tôi, tôi giới thiệu chỗ ở cho…

Bạn có tin chuyến xe và cuộc gặp gỡ của cậu bé hôm nay có là chuyến xe và cuộc gặp gỡ làm thay đổi cuộc đời như tôi không? Có Chúa mới biết được.


Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

Tùy bút ÔI TRÁI TIM CHỈ BIẾT YÊU NGƯỜI

Tùy bút
ÔI TRÁI TIM CHỈ BIẾT YÊU NGƯỜI
 P/s: Viết dành tặng cho những ai đang muốn theo Chúa trong ơi gọi dâng hiến.

Từ khi cách xa, lòng anh nuối tiếc tháng năm mặn nồng.
Từng giọt cay đắng rơi sâu vào lòng,
Đời dần khô héo sau lần đưa tiễn.
Từ nay ráng quên, vì anh vẫn biết ráng quên là còn.
Còn yêu em mãi tháng năm dần mòn,
Ôi trái tim chỉ biết yêu người...

Trời se lạnh. Mưa phùng lất phất. Gió len qua cửa rít lên. Nghe như tiếng cười của em. Bất chợt! Bóng dáng em ùa về trong tâm trí tôi.
Chẳng biết từ khi nào em đã là một phần trong tôi.

***

Không thể nhớ khi nào và ở đâu chúng tôi lại đến với nhau, rồi yêu nhau…Chỉ nhớ những ngày ấy, mỗi khi chúng tôi ở bên nhau, dường như thiên đàng chẳng ở đâu xa. Ở ngay đây, trong ánh mắt sâu thẳm, trong nụ cười của em.
Và chúng tôi đã có những ngày bình yên, hạnh phúc nhất.

***

Thế nhưng…
Một khi biết vui, là khi trái tim thấm thêm nỗi buồn,
Nhiều khi bóng đêm chiếm ta kín hồn,
Dòng thơ cũ đẫm men tình yêu.
Nhìn xem lá rơi, được lôi cuốn theo giữa cơn lốc đời,
Tình ta đứt dây xếp trong ý Trời,
Mình xa cách giữa muôn trùng khơi.

***

Và rồi chúng tôi chia tay nhau từ những ngày bình yên và hạnh phúc đó.
Cũng vào một buổi chiều trời mưa phùn. Tiễn tôi ra đi, em cố níu giòng lệ trong khóe mắt. Tôi bước đi, đầu không ngoảnh lại, dằn lòng mình hãy quên em đi.

***

Thời gian trôi qua, tôi lao mình vào học tập và cầu nguyện, lao mình vào chương trình tu luyện gian khổ, lao mình để bỏ lại một thời yêu thương mộng tưởng… lao mình để sống với ước vọng tưởng chừng mong manh nhưng bao la rộng lớn hơn cả tình cảm của tôi và em.
Để rồi cố tình đánh rơi từng mảng quá khứ, cố tình bỏ quên lối nhỏ nơi em chờ tôi, cố tình giết chết bóng dáng nhỏ bé ấy, nụ cười ấy, ánh mắt ấy.

***

Cuối cùng ước vọng của tôi cũng trở thành hiện thực. Nhưng có lẽ hình ảnh của em sẽ không bao nhờ xóa nhòa trong ký ức của tôi. Để rồi như chiều nay, chỉ một chút se lạnh, một chút mưa phùng phảng phất, một chút gió cũng đủ mang hình ảnh em trở về. Làm sóng sánh nụ cưới, xốn xang lồng ngực. Chợt như nghe tiếng thì thầm của em bên tai. Chợt như sống lại thủa mới yêu. Nồng nàn nhưng da diết, rồi xa mãi, xa mãi.
Chúng tôi lạc mất nhau giữa những giấc mơ còn dang dở, giữa những hoài bão cao siêu mà cả hai nghĩ rằng chúng còn quan trọng và vĩ đại hơn tình yêu nhỏ bé của chúng tôi.

Ta vẫn yêu nhưng gần nhau chẳng được,
Môi héo như sa mạc mong giọt tình,
Và hai ta ôm lấy xót xa thôi.
Vẫn nhớ thương nhau đến cuối cuộc đời.
Trong giấc mơ yêu thật sâu, thật gần.
Ta đã yêu nhau ngàn muôn vạn lần.
Tìm yêu nhau trong đêm tối muôn đời...

***

Nhiều người hỏi rằng cha có bao giờ yêu chưa? Tôi trả lời không những yêu mà còn yêu nhiều, yêu tha thiết, yêu nồng cháy, đã yêu, đang yêu và mãi yêu. Đã mang trong mình con tim của phận người, ai mà chẳng biết yêu.
Bởi:
Trời ban trái tim, để yêu, yêu mãi không bao giờ ngừng.
Vì tim sẽ đứng khi yêu chẳng còn.
Ôi trái tim chỉ biết yêu người.

***

Nhưng có lẽ tình yêu của tôi hay của bất kỳ thằng đàn ông nào đã lỡ bị đánh động bởi thứ tình yêu mang tên Giê-su đều mau chóng nhận ra rằng tình yêu đó không thể giới hạn nơi bất kỳ một bóng dáng nào nữa.
Vẫn biết là thế, và cho dầu quyết tâm khấn hứa dành trọn tâm hồn và thân xác này cho một mình Thiên Chúa, nhưng tôi vẫn chỉ là con người, vẫn muốn yêu và được yêu, vẫn có những thổn thức của con tim…
Thế nhưng càng đắm mình trong Chúa, nhất là để linh hồn và thân xác mình chìm ngập trong Thánh Thể Chúa, tôi càng nhận  ra rằng, không có thứ tình yêu trần thế nào có thể khỏa lấp được lòng tham của con người, không có thứ tình yêu đôi lứa nào có thể đưa tôi đến được bến bờ của hạnh phúc…, ngoại trừ tình yêu của Chúa Giê-su nơi Bí Tích Thánh Thể.

***

Thế nên, chiều nay bỗng nhớ đến em. Nhưng dường như tôi quên mất bóng dáng em rồi, quên mất gương mặt và ánh mắt em rồi…, quên rồi cảm xúc lâng lâng khi kề cận bên em, quên rồi quá khứ của tình yêu ban đầu…

***

Em ra đi mãi thật rồi, hòa vào dòng người, lẫn vào tất cả các khuôn mặt, nhập nhòa trong nhiều bòng dáng. Để rồi mỗi khi thi hành mục vụ, tiếp xúc với bất cứ ai, già hay trẻ, trai hay gái…tôi luôn nhận ra đó chính là em. Để rồi lao tới, ôm lấy những khổ đau buồn vui của muôn người. Để rồi con tim này hòa với con tim của Giê-su. Để rồi cứ mãi thổn thức. Để rồi con tim ấy dường như không còn đập cho chính mình nữa mà cho bất kỳ một ai mà Chúa đã gửi đến cho tôi.

***

Cám ơn em, vì đã cho tôi biết thế nào yêu và được yêu. Khởi đi từ tình yêu của em và chỉ dành cho em mà tôi đã học được thế nào là tình yêu đích thực. Một thứ tình yêu không giới hạn ở hai người nhưng mở ra cho muôn người.

Vì thế, chiều nay bỗng nhớ em, nhưng…
Dẫu có nuối tiếc cũng đã xa nhau,
Nên cầu mong đời nhau sẽ được bình an,
Dù vẫn nhớ thương nhau, vẫn ngóng trông nhau suốt đời.
Dẫu có nhức nhối rét mướt con tim nhưng đời ta tựa như chiếc lá mà thôi.

Đời đưa ta nổi trôi, định mệnh không đổi thay em hỡi!

Lm. Mar Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS