Thứ Tư, 10 tháng 7, 2019

Truyện ngắn TAO SẼ TIẾP NỐI GIẤC MƠ CÒN DANG DỞ CỦA MÀY!


Truyện ngắn
TAO SẼ TIẾP NỐI GIẤC MƠ CÒN DANG DỞ CỦA MÀY!
-----//-----

Nhà tôi và nhà nó gần nhau. Chúng tôi chơi chung với nhau từ bé. Từ cái ngày người ta thường hay nói “cởi truồng tắm mưa”. Lớn lên một chút, chúng tôi học chung một trường làng. Cái trường nghèo xác nghèo xơ, chỉ có bốn phòng học với bàn ghế cũ kỹ. Ấy vậy mà chúng tôi lại học ở đó đến năm năm cấp tiểu học. Ngày ngày mỗi khi tan trường, chúng tôi và một vài đứa khác thường vào sân nhà thờ chơi trốn tìm, rượt bắt và đủ mọi trò chơi khác dưới gốc cây me tây. Chiều chiều lại rủ nhau đi lễ. Có bữa ham chơi, hai đứa trốn lễ, giữa đường bị phát hiện, về nhà mẹ tôi bắt quỳ gối, còn nó thì bị cha cho ăn đòn. Nhưng dù sao thì chúng tôi vẫn thuộc diện những đứa ngoan và siêng đi lễ nhất, nên nghiễm nhiên được cha xứ gọi vào ban lễ sinh. Hai đứa vui lắm.

Nhớ ngày được Rước Lễ Lần Đầu, tôi vinh dự được đọc sách thánh. Mà bữa đó xui thế  nào, do vui quá, tôi chạy nhảy rách luôn cái đũng quần, nguyên một cái quần đùi xanh lét lòi ra ngoài. Nhìn ánh mắt tha thiết và tội nghiệp của tôi, thế là nó kéo tôi chui qua trường học, và chúng tôi đổi quần cho nhau. Nó nói: “Mày mặc quần tao mà đọc sách, tao ngồi dưới, mặc quần rách chắc không ai biết!” Vậy mà nó cũng bị tụi bạn phát hiện ra mặc quần rách đít. Thế là cả đám trêu ghẹo. Nó đỏ mặt, tím tái…

***

Thế đấy, tuổi thơ chúng tôi êm đềm vui vẻ. Nó là anh hùng của tôi. Nhiều khi đi học bị tụi ban ăn hiếp, nó luôn là người đứng ra bảo vệ tôi. Những khi tôi bệnh không đi học, nó chép bài giùm, còn xin phép cho tôi…Rồi thời gian trôi qua, chúng tôi lớn lên, giúp lễ chung, tham gia Giáo lý viên chung, vẫn học chung một trường, rồi chung một lớp, hết cấp hai lại qua cấp ba, rồi đến đại học.
Cuộc sống đang êm đềm tốt đẹp bỗng một ngày nó thủ thỉ với tôi:
-        Mày, chắc tao đi tu quá!
-        Mày điên hả? – tôi hỏi lại.
-        Thì tự nhiên tao muốn vậy! Tao ước mơ trở thành một linh mục để phụng sự Chúa và để giúp ích cho nhiều người.
-        Trời đất quỷ thần! Thằng này điên rồi. Mày mà đi tu được tao cùi…cùi sứt móng luôn.

Vậy đấy, tưởng nó giởn chơi, ai dè nó đi tu thật.

Từ ngày nó đi, đời sống của tui trở nên tẻ nhạt. Nhiều khi buồn vì tương lai chưa có, sự nghiệp thiếu ổn định, tôi uống rượu một mình mà lòng nhớ thằng bạn chí cốt tha thiết. Thế là trong một thoáng chốc nào đó, tôi chợt nghĩ, hay là mình đi tu? Làm linh mục cũng hay!
Gọi điện cho nó, rồi hẹn ngày lên nhà Dòng, tôi háo hức lắm. Thế là tôi đi tu, đơn giản thế thôi.

***

        Thế là chúng tôi được nhận vào, được đào tạo, rồi được tuyên khấn. Ai đó nói đi tu khó lắm. Rằng Chúa gọi thì nhiều mà chọn lại ít, nhưng với tôi thấy dễ ẹc. Có thấy khó gì đâu! Nhưng đó chỉ là những suy nghĩ thiếu chín chắn và rất hời hợt của thời gian đầu đi tu. Ngày càng dấn thân, ngày càng bước theo Chúa, tôi nhận ra việc theo đuổi ơn gọi khó khăn khó biết chừng nào. Nó không phải là một cảm xúc tức thời, thích thì đi, nhưng nó phải quyết định bằng lý trí, bằng tất cả sự tự do muốn tận hiến đời mình cho Chúa, qua sự từ bỏ chính mình cách trọn vẹn. Đời tu không ai có thể biết trước được tương lai của mình. Biết bao nhiêu khó khăn thử thách luôn chực chờ trước mắt. Nhiều khi ngủ thức giấc, mở mắt ra thấy mình vẫn còn trong nhà Dòng đã là hạnh phúc rồi.

***

Hai chúng tôi vẫn thân thiết như ngày còn ở quê. Nó giúp tôi rất nhiều trong cuộc sống. Mà phải công nhận cái thằng giỏi thiệt. Cái gì nó cũng biết, tháo vát, nhanh nhẹn…còn tôi thì chẳng biết làm gì ngoài ăn với học. Đến chơi thể thao cũng chưa bao giờ nếm được mùi chiến thắng. Nhưng có lẽ cái tôi nể nhất là khả năng học của nó. Nó học nhanh khỏi nói. Tôi dành cả tuần để đọc sách hay làm một bài, suy nghĩ nát cả óc, vậy mà nó chỉ cần vài tiếng đồng hồ là học xong một bài thật dài hoặc đã cho ra đời những bài viết sâu sắc. Vì thế, nghiễm nhiên nó được chọn một trong hai suất học bổng du học bên Mỹ. Trời ơi! Khi nghe tin tôi ghen tị lắm chứ. Nó cũng là bạn mình. Hai đứa đi tu, mà sao cái gì nó cũng hơn mình hết. Nghĩ mà tủi thân…

***

Rồi đêm đêm, phòng nó luôn sáng đèn đến khuya. Nhiều khi bất chợt thức giấc, thấy bên phòng nó đèn còn sáng, tôi nhìn lên đồng hồ đã hơn hai giờ sáng. Chẳng biết sao, kể từ ngày biết tin được đi du học, nó không còn vô tư vui vẻ như trước. Thay vào đó là áp lực học tập luôn đè nặng. Nghĩ bụng, nó học giỏi như vậy còn điêu đứng, đã học dở còn ham hố. Thế rồi cũng cầu nguyện nhiều cho nó. Nó đi du học, sau này trở về, giúp ích được rất nhiều việc cho nhà Dòng. Thôi thì Chúa ban cho mỗi người mỗi một khả năng khác nhau. Nó thì được ơn ban cho học hành giỏi, mình cũng có những ơn khác đấy thôi. Tôi nghĩ thế để tự an ủi mình.

***

Nhưng đời tu mà, ai biết được tương lai của mình. Nó học giỏi vậy mà thi tiếng Anh mấy lần cũng không đủ số điểm theo yêu cầu của nhà trường bên đó. Nó căng thẳng thấy rõ. Tôi thì vẫn vô tư. Bữa đang chơi thể thao với anh em, bỗng đâu nó từ xa chạy tới, ôm tôi rồi nói: “Tao sợ quá mày ơi! Nãy tao chạy về nhà, mà quên đường trở lại Dòng, tao phải hỏi mãi người ta mới chỉ cho, sợ quá!”. Cái thằng bị khùng hả trời, đường từ nhà Dòng về nhà quê có một đường thẳng tắp, sao mà quên được, cả hai đứa tôi vẫn thường xuyên về mỗi cuối tháng. Nghĩ bụng “thằng này chắc hâm rồi! Học nhiều quá mà!”.

Cũng bắt đầu tư đêm đó, đêm nào khoảng hai ba giờ sáng là nó đi gõ tất cả các của phòng của anh em gọi dây đi lễ. Có bữa, nó vào phòng, đóng cửa cái rầm rồi khóa cửa lại. Được vài phút nó la toáng hoảng loạn: “Ai khóa phòng rồi, ai nhốt tôi vào đây vậy…!” Cứ như thế nó la làng đến khàn cả tiếng, tôi và một vài anh em khác đứng ở ngoài, cố trấn tỉnh nó. Lòng vừa thương vừa hoang mang, không biết thằng bạn chí cột của mình bị gì. Tôi phải nhẹ nhàng trấn an nó, một lúc sau nó bình tĩnh lại thì mới tự mở cửa phòng ra…Và rồi những đêm sau đó, đêm đêm nó phá phách, la hét, chạy nhảy, vui đùa như một đứa trẻ…Cha giám đốc biết chuyện chẳng lành, giao cho tôi nhiệm vụ đưa nó đi bác sĩ tâm lý cũng như bác sĩ thần kinh. Ngày chở nó đến bác sĩ, nó ngồi sau lưng tôi cứ nói lảm nhảm rằng chở tao đi đâu vậy? Mày ơi người ta đi đâu chạy ngoài đường mà đông thế! Tao sợ quá!...Tôi chở nó mà hai hàng nước mắt chảy tràn. Mới hôm qua nó còn vui vẻ mới mình, giờ bỗng chốc trở nên như một đứa trẻ, không kiếm soát được hành vi và lời nói của mình.

***

-        Bênh nhân vì áp lực học tập nên bị căng thẳng trong thời gian dài, cộng với bị mất ngủ, nên bệnh nhân bị stress và đã chuyển qua rối loạn thần kinh, không làm chủ được hành vi và lời nói của mình. Người nhà cần cho bệnh nhân nghỉ ngơi, uống thuốc đầy đủ, cũng nhưng có sự chăm sóc quan tâm cách đặc biệt – Bác sĩ ân cần dặn dò tôi trước khi ra về.

Nhìn ra ngoài sân, thấy nó đang chạy nhảy như một đứa trẻ, tôi nuốt nước mắt, cổ họng nghẹn ứ. Tôi không thể nghĩ áp lực làm cho con người ta thay đổi nhiều đến như thế.

Thế rồi chuyện gì đến cũng đến, sau một năm chạy chữa, tuy bệnh tình cũng thuyên giảm nhưng nó quyết định không viết đơn khấn lại. Thì tôn trọng quyết định của nó, nhưng đâu đó tôi vẫn đau và buồn. Nó như là nguồn năng lượng tích cực giúp ích rất nhiều cho đời sống của tôi. Nhưng nếu Chúa gọi mà không chọn thì làm sao có thể cảm lại ý Chúa được.

***

Ngày chia tay nó cười thật tươi nói: “Đời tu không đơn giản và dễ dàng như chúng ta đã dệt mộng, tao giờ bệnh tật, không thể tiếp tục ơn gọi, vì thế mày tiếp nối ước mơ còn dang dở của tao nhé!” Tôi nắm chặt tay nó không nói nên lời, chỉ gật đầu. Nó biết tôi nghẹn ngào, không nhìn vào mắt tôi nó lại nói: “Thì tao về, đi làm, tao kiếm tiền rồi sau này mày làm cha tao sẽ giúp mày…” Nó nói xong rồi cười thật to. Nhưng tôi thấy có nước trong khóe mắt.

 Thế là chúng tôi chia tay nhau. Tôi tiếp tục học tập và tu luyện, nó trở về cuộc sống bình thường như những người khác.

***

-        Ân bị đụng xe chết rồi! Em biết chưa? Gia đình mới báo cho anh, nhờ anh em mình cầu nguyện. – Cha bề trên báo như thế, tôi  bần thần cả người không tin là sự thật.

Xin cha bề trên rồi chạy ngay về nhà nó. Mọi người ngỡ ngàng, tôi cũng ngỡ ngàng. Một chiếc công-tai-nơ mất thắng đã húc thẳng vào xe nó đang đậu ở lề đường. Tôi chỉ dám nghe đến đó thôi, rồi bịt tai đi chỗ khác. Lòng tan nát. Dự đám tang của nó, anh em trong dòng đến đông đủ, tôi không dám nhìn ảnh của nó, tôi sợ…Bởi ở đó có cả ước mơ của chúng tôi.

***

Rồi thời gian cũng qua! Tôi tiếp tục lao vào học tập và tu luyện. Thế rồi bề trên cũng chấp nhận đơn xin chịu chức linh mục của tôi. Chỉ hai tháng nữa thôi, ước mơ lớn nhất trong cuộc đời sẽ trở thành hiện thực. Vậy là mười mấy năm cố gắng nỗ lực mỗi ngày, cuối cùng cũng sinh hoa kết trái. Tôi vui mừng khôn siết.

***

 Tôi vẫn nhớ như in ngày đi mời thiệp chịu chức linh mục. Đến nhà nó tôi khựng lại, không biết có nên mời hay không, dù rằng thiệp đã ghi và cầm sẵn trên tay. Không biết tin vui của tôi có khơi lại nổi đau mất mát quá lớn mà gia đình nó đã cố quên đi bao nhiêu năm nay. Đưa thiệp mời mẹ của nó mà tôi không biết phải mở lời như thế nào. Mới hôm nào nó còn sống, còn tu, chúng tôi hay về nhà nhau rồi ôi thôi bà cố này bà có nọ, vui vẻ cười nói.  Bữa nay con trai từ giã đời tu, không còn sống trên cõi đời này nữa, tôi không biết gọi mẹ nó như thế nào: Bằng bà cố? bằng bác, bằng cô…hay bằng mẹ? Đưa thiệp mời mà tôi không nói được một câu. Nước mắt trực tràn, cổ họng nghẹn ứ…

Vừa nhìn thấy tôi, mẹ nó đã khóc, tôi cũng khóc theo…

***

Mời thiệp hết tất cả mọi người thân quen họ hàng, tôi lặng lẽ cầm tấm thiệp truyền chức cuối cùng ra nghĩa trang, tìm đến mộ nó, đặt tấm thiệp lên bia mộ rồi nói:
-        Thằng mất dậy! Tại sao mày dụ tao đi tu giờ mày bỏ tao giữa chừng. Cái thằng! Bạn thân mà sao mày chơi đểu vậy…Mày đã dựng lên trong đầu tao biết bao nhiêu điều tươi đẹp, rằng chúng ta sẽ đi truyền giáo cho dân tộc, rằng chúng ta sẽ dâng lễ tạ ơn, đứa này chủ tế thì đứa kia giảng lễ cho người ta sốc chơi… Giờ mày bỏ tao giữa chừng vậy hả? Tao được chịu chức rồi nè! Đây là thiệp mời, tự tao thiết kế hết đó, mày thấy đẹp không?

Thắp ba nén hương, khói nghi ngút bay, có phải khói làm tôi cay mắt, hay bụi bẩn bay vào mà mắt tôi ngấn nước…Tôi hét lên thật lớn, cố đẩy cơn nghẹn nấc trong cổ họng ra:

-        Ân ơi! Mày có biết tao nhớ mày lắm không?
TAO SẼ TIẾP NỐI GIẤC MƠ CÒN DANG DỞ CỦA MÀY!

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS





       








Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2019

CHIỀU NAY CŨNG CÓ NHỮNG KẺ CỞI ÁO RA VỀ!


Tùy bút


CHIỀU NAY CŨNG CÓ NHỮNG KẺ CỞI ÁO RA VỀ!

Tôi vẫn nhớ như in ngày đi mời thiệp chịu chức linh mục. Khi mời bà cố, mà không, trước kia thôi, của một anh em, người từng chung sống với tôi hơn mười năm trường. Đưa thiệp mời mà không biết mở lời như thế nào. Mới hôm qua thôi còn gọi bà cố vui vẻ cười nói, bữa nay con trai từ giã đời tu, tôi không biết gọi như thế nào. Đưa thiệp mời mà tôi không nói được một câu. Nước mắt trực tràn, cổ họng nghẹn ứ…

Khởi đầu vào, lớp tôi có tất cả 12 anh em. Sau một năm sống thử, hai anh em ra về vì không hợp với đời tu. Hai anh em khác phải ở lại một năm thử thách. Còn lại tám anh em vào nhà tập. Đến khi khấn đầu còn lại bảy anh em. Một anh em chia tay để chuyển qua giáo phận.

Thời gian đầu, mỗi khi chia tay anh em nào đó tôi đã khóc thật nhiều. Biết bao nhiêu kỷ niệm khi cùng sống chung, cùng lý tưởng, cùng một ước mơ. Nhưng Chúa gọi thì nhiều mà chọn đâu có bao nhiêu. Người ta hay đổi thừa cho Chúa như thế.

Sau khi khấn đầu, tôi vào học viện bắt đầu thời gian dài với bài vở đèn sách. Anh em vẫn bên cạnh, vẫn sống chung, vẫn học hành, vẫn cầu nguyện, vẫn đá bóng, vẫn cãi nhau như cơm bữa…ấy vậy mà cứ rơi rụng dần, rơi rụng dần. Chẳng biết khi nào mỗi khi chia tay ai đó tôi đã không còn khóc nữa. Thay vào đó là lời tạ ơn vì người anh em nhận diện rõ ơn kêu gọi của mình. Tự hỏi đã hết nước mắt để khóc hay hết tình hết nghĩa…

Ngày chịu chức phó tế còn có sáu anh em. Những tưởng sẽ hạnh phúc, nào ngờ một anh em không được lãnh chức ngay trong tuần tĩnh tâm. Rồi một năm phó tế, lại thêm một anh em khác phải rời bỏ đời tu. Cuối cùng, chịu chức linh mục còn có bốn anh em.

Có rất nhiều lý do anh em rời bỏ đời tu. Chẳng hạn như không sống cộng đoàn được, không đủ trí tuệ để sống ơn gọi, hay những lầm lỡ bởi tình và tiền đành chia tay đời tu trong luyết tiếc… Nhưng dù lý do nào đi nữa, chưa bao giờ và không bao giờ tôi nghĩ mình xứng đáng sống ơn gọi dâng hiến hơn những người khác.

Anh em lớp tôi thì vui lắm. Cứ hễ hè, tết là về nhà nhau chơi. Xem ba mẹ của anh em khác cũng như ba mẹ của mình. Cũng quý trọng, cũng cảm mến. Nhưng càng cảm mến bao nhiêu thì lại càng đau khổ bấy nhiêu khi con người khác đi tu trọn đích, còn con mình thì gãy gánh giữa chừng. Chẳng có cha mẹ nào muốn con mình dang dở đời tu cả.   

Chiều nay lại nghe tin có những người cởi áo ra về... Bất chợt nhìn vào lịch xem có phải ngày cá tháng tư hay không, vì tôi không dám tin đó là sự thật. Lòng buồn man mác… Buồn vì phải chia tay một người cùng chung lý tưởng bao nhiêu năm nay. Buồn vì dù có thân thiết mấy thì cũng không thể biết lòng dạ anh em đang nghĩ gì? Đang có ước mơ hoài bão gì? Đang có những khó khăn thử thách gì?... Đến nỗi thân thiết với nhau như ruột thịt cũng không thể nói ra nỗi lòng. Thôi thì đành dâng lời cầu nguyện thiết tha đến Chúa. Ước mong sao anh em đừng bao giờ cảm thấy hối tiếc vì những quyết định của mình.

Chiều nay, đang có những kẻ đang cắm cúi làm bài thi để vào nhà Dòng…Chiều nay cũng có những kẻ dứt tâm cởi áo ra về…

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS  

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2019

Truyện ngắn KHÔNG TÊN


Truyện ngắn
KHÔNG TÊN
------


Người đàn bà nắm tay thằng bé dắt ra trước mặt vị linh mục, rồi nói:
-        Con vòng tay lại chào cha, mà không chào ba đi con. Kể từ nay, đây chính là ba của con.

Nói chưa dứt lời bà đẩy thằng bé về phía cha Giu-se Minh. Vị linh mục đứng chết trân không nói lời nào. Mà cũng biết nói gì bây giờ. Dù sao cha cũng đã đỡ đầu cho nó, nên phải có trách nhiệm với cuộc đời của nó.

***

-        Minh, bề trên không chấp nhận đơn xin khấn đầu của tao, giờ tao dọn đồ, mai tao về.
-        Mày nói cái gì? – Minh vô cùng ngạc nhiên hỏi lại.
-        Bề trên không cho mày khấn? Cái gì? Sao lại vậy được? Mày là thằng tao thấy mọi thứ đều vượt trội hơn anh em khác. Từ cách sống nề nếp, đạo đức gương mẫu, cho đến học hành giỏi giang, đàn hát đa tài, lại còn cắm hoa nấu ăn giỏi. Tao thấy không có lý do gì mà mày không được chấp nhận trong đời tu. Hay là mày có chuyện gì giấu tao?
-        Không! Tao không giấu mày chuyện gì cả. Bề trên không cho tao khấn, thì có nghĩa là Chúa không chọn tao thôi. Đơn giản mà. Nhưng có chuyện này tao muốn nói với mày…mà thôi, thế nào mày cũng hiểu. – Kiệt ấp úng định nói gì đó, nhưng lại thôi.

Vậy là Kiệt kết thúc đời tu từ buổi tối hôm ấy. Sáng hôm sau dọn đồ ra về, trước khi lên xe, hắn ôm thằng Minh thật chặt, dường như có nước trong ánh mắt. Dù sao hắn và Minh cũng có một thời gian dài đồng hành với nhau. Cả hai đều xuất thân con nhà nông từ hai miền quê khác nhau. Kẻ miền tây, đứa miền trung, nhưng chẳng hiểu lý do nào cả hai lại thân thiết với nhau như anh em. Ra trường, Minh đi tu, thằng Kiệt cũng đi theo. Nó nói thấy đời sống gia đình chán quá. Nhưng đến khi khấn đầu chỉ có thằng Minh là được khấn, còn Kiệt phải ra về. Mà về vì lý do gì chỉ có nó mới biết. Có hỏi, nó cũng chẳng trả lời. Thôi thì mỗi người có quyền giữ bí mật của mình mà, thằng Minh nghĩ thế.

***

Hai tháng sau ngày thằng Kiệt về, Minh nhận được thiệp cưới của hắn. Nghĩ bụng, gì mà cưới nhanh vậy trời? Không lẽ nó làm con người ta có bầu? Mà đang ở nhà tập, lúc nào hai đứa cũng bên nhau, làm sao nó quen người ngoài được? Đúng thật cái thằng này ghê thiệt, quen con người ta hồi nào mà mình không biết luôn. Hèn chi cha bề trên không cho khấn. Minh cầm thiệp cưới trong tay, vừa đi vừa nghĩ thế.

Đám cưới chưa tròn năm, thằng Kiệt đến Dòng xin Minh đỡ đầu cho con của hắn. Dù gì cũng là bạn chí cốt với nhau mà. Được, tao sẽ đỡ đầu cho con mày – Minh trả lời như thế trước lời đề nghị của Kiệt.

***

Rồi kể sau ngày đó, thầy Minh bắt đầu thời gian học tập gian khổ. Ngoài giờ cầu nguyện và lễ lạy, thời gian còn lại thầy lao mình vào với một đống sách vở từ triết đông đến triết tây. Sau khi hoàn tất hai năm triết học, thầy lại tiếp tục với bốn năm thần học. Càng học, thầy càng nhận ra tình yêu kỳ diệu của Thiên Chúa, càng nhận ra thân phận hèn mọn nhưng lại cao quý vì được là hình ảnh của Ngài. Là một tu sĩ sáng dạ, thông minh, vì thế khi vừa chịu chức linh mục xong, chưa được bao lâu cha Giu-se Minh lại tiếp tục hành trình  du học.

Thế nhưng đời đâu mãi êm đềm, cuối cùng thì những ngày sóng gió cũng đến. Sống nơi đất khách quê người, không ai thân quen, cha Minh tìm quên buồn, lang thang trên facebook. Lúc đầu chỉ để chia sẻ Lời Chúa, ừ cũng tốt. Rồi bắt đầu quen biết, giúp tư vấn cho người này người kia, ừ cũng tốt. Nhưng rồi trong trăm ngàn cái tốt ấy, đã có một thứ không tốt, cha quen một người đàn bà. Chưa một lần gặp mặt, nhưng không hiểu vì lý do gì mà mỗi khi nói chuyện với người phụ nữ này, cha luôn tìm được sự an ủi, sẽ chia và thấu hiểu. Dù rằng ý thức mình là một linh mục, nhưng lỡ dành tình cảm cho một người rồi thì khó mà có thể ngăn cho con tim mình khỏi rung động. Cứ như vậy, trong suốt hơn bốn năm trường du học, mỗi khi đêm về, cha nhắn tin qua lại với người phụ nữ ấy.

***

Thời gian du học kết thúc, trở về Việt Nam, cha mau chóng được trọng dụng. Đời tu ngày càng tươi sáng. Nhưng bên cạnh đó, cha luôn day dứt nội tâm vì đã dành tình cảm cho một phàm nhân mà không phải là Thiên Chúa như lời cha đã khấn hứa. Cũng từ khi trở về, cha bắt đầu tìm cách để gặp mặt người tình trên mạng đã hơn bốn năm nay. Sắp xếp mãi mới có thời gian thuận tiện, quán cà-phê nơi góc phố là nơi mà cha và người đó hẹn gặp. Đến từ thật sớm, cha cố ngồi ở một góc ít người chú ý, nhưng cũng đủ dễ người tình có thể nhận ra. Một lát sau, một người đàn bà đội nón lá, mặt che khẩu trang kín bít, lại gần rồi cất tiếng nói:
-        Chào anh Minh, em đây! – Vừa nói người đàn bà lấy ta bỏ cái nón xuống bàn rồi mở khẩu trang ra.
-        Ơ…em đó hả? – giọng cha Minh ú ớ…

Ú ớ là phải, bởi cha không thể nào tưởng tượng nổi người thầm thương trộm nhớ của mình, người tình dấu kín của mình lại là một người có ngoại hình xấu xí đến như thế. Một người đàn bà cao kều, vai ngang như đàn ông, da dẻ xanh xao ốm yếu, gương mặt cực kỳ khó coi với mắt xanh, môi đỏ, cặp chân mày dày đen thui, sóng mũi phẫu thuật nâng cao quá mức làm kéo hai mí mắt sát vào trong, da mặt đánh phấn trắng bạch như xác người chết. Giọng nói cố tình đẩy tông thật cao, nghe the thé như giọng mấy người hát lô tô.
-        Anh không nhận ra em hả? Em là người đã nói chuyện với anh bốn năm qua vào mỗi đêm. Mà làm sao anh có thể nhận ra em được. Bởi chính em cũng không thể tưởng tượng nổi hình hài hiện tại của mình.

Cha Minh mắt tròn xoe, nhìn chằm chằm người đàn bà, không nói lời nào. Đoạn người phụ nữ nói tiếp.

-        Em xin lỗi vì bốn năm qua đã không nói sự thật cho anh. Em xin lỗi vì không những bốn năm nay mà hai chục năm mới đúng. Kể từ cái ngày chúng ta cùng học chung đại học, cùng ngủ chung một giường. Rồi thời gian trôi, anh đi tu, em cũng theo anh. Chẳng phải em muốn dâng mình cho Chúa nhưng em không thể mất anh. Vào sống trong Dòng em luôn phải giấu con người thật của mình. Chỉ cần được ở bên anh là em hạnh phúc rồi. Nhưng Chúa nhân từ, làm sao em có thể che giấu bề trên. Vì thế, đến khi khấn đầu, em đã không được chấp nhận. Trở về nhà, thương nhớ anh tha thiết, càng không chấp nhận bản thân mình, lại còn muốn chứng minh rằng, bề trên đã nhận định sai lầm về em. Nên em đã cưới vợ, chỉ để chứng minh cho anh em trong Dòng rằng em là đàn ông đích thực. Nhưng anh biết không, mình có thể lừa dối mọi người chứ làm sao lừa dối bản thân mình được. Sau khi sinh con, vợ em nhanh chóng nhận ra sự bệnh hoạn biến thái nơi em, nên đã lặng lẽ bỏ đi. Em đưa con về cho mẹ nuôi rồi rày đây mai đó kiếm sống. Càng cô đơn một mình, em càng nhớ đến anh. Bao nhiêu tiền dành dụm được em lấy đi phẫu thuật, nối tóc, nâng mũi rồi làm ngực. Nhưng vì không có đủ tiền, em đến những nơi thiếu an toàn, vì thế ngực em đã bị nhiễm trùng và hoại tử, sức khỏe em xuống cấp trầm trọng vì tiêm hoc-môn không đúng liều lượng. Nhưng anh ơi, được làm đàn bà dù chỉ một ngày em có chết cũng cam lòng.  – Nói đến đó, người đàn bà lau nước mắt.

Cha Minh mồ hôi ướt đẫm mặt mày, và lưng áo. Cha nghe tai mình ù lên như tiến ve sầu kêu mỗi khi chiều về. Không nói được bất kỳ một lời nào, hai môi cứ lắp bắp. Phải thôi, làm sao cha có thể nghĩ ra rằng người đàn bà ngồi trước mặt mình lại là thằng bạn chí cố cùng ăn học, chung sống với nhau biết bao nhiêu năm trường. Làm sao cha có thể chấp nhận yêu một người bán nam bán nữ, phẫu thuật thất bại như người này. Cha cúi gầm mặt xuống đất. Để lại một bầu khí u ám nặng nề vây quanh cả hai. Hai người ngồi đó suốt ba tiếng đồng hồ trong thinh lặng và nước mắt. Cuối cùng, ngước mắt lên cha nói:

-        Xin lỗi vì tôi đã làm cho cô hy vọng trong bốn năm nay. Nhưng tôi đã là linh mục của Chúa, không thể yêu một người khác. Mà nếu có yêu, thì tôi cũng không bao giờ yêu một người nam không ra nam, nữ không ra nữ như cô. Tôi rất xin lỗi. – Nói xong, cha đứng dậy, bước ra khỏi quán.

Người đàn bà cất tiếng khóc thảm thiết như chưa bao giờ được khóc. Khóc một lần này rồi thôi.

***

Nghe tiếng chuông, linh mục Minh vội vã ra tiếp khách. Trước mặt cha là một người đàn bà và một đứa trẻ độ khoảng 10 tuổi. Chưa kịp để cha hỏi, người đàn bà lạ mặt đã lên tiếng.

- Có lẽ cha không biết tôi, nhưng tôi biết cha. Tôi là mẹ của Kiệt, người đã dành trọn một đời yêu cha. Vì muốn trở thành một người đàn bà đích thực, nó đã dại dột đi chuyển đổi giới tính trong âm thầm mà không cho ai hay. Đến khi trở về Việt Nam thì sức khỏe nó quá yếu, trước khi qua đời, nó đã nói tất cả cho tôi, với hy vọng rằng cha sẽ nuôi con cho nó, đứa con mà trước đây cha đã đỡ đầu. Xem như là nguyện vọng cuối đời của nó. - Nói chưa dứt lời, bà đẩy thằng bé lên phía trước.

Linh mục Minh đứng chết trân không biết phải nói gì, rồi sau một hồi suy nghĩ, cha lên tiếng:
- Con rất tiếc vì đã gây ra đau khổ suốt một cuộc đời cho Kiệt. Con đã đỡ đầu cho con của Kiệt, nhưng sau đó Kiệt đã dọn nhà đi và chúng con bặt vô âm tín. Đến nay gặp lại nhau trong tình cảnh như thế này, thật con cũng không biết phải làm gì. Luật đời tu không cho phép nuôi trẻ em. Vì thế con dù rất cảm thông và thương Kiệt, nhưng con không thể. Con xin lỗi bác.
 Hai bà cháu nắm tay nhau bước ra khỏi phòng khách, lặng lẽ đi về phía cuối con đường.
Trời đã về chiều. Màu hoàng hôn nhuộm tím cả khoảng không sân nhà thờ.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS


Thứ Tư, 20 tháng 3, 2019

Truyện ngắn NGÀY HẠNH PHÚC


Truyện ngắn
NGÀY HẠNH PHÚC
------------

         Chị Hai ngoái đầu nhìn về xa xa, nơi có đám tiệc linh đình. Xa vậy mà dường như chị vẫn nghe được tiếng nhạc thánh ca; tiếng người ta cụng ly chúc mừng kêu cái cạch; tiếng nói cười rôm rả của nhiều người…Giờ này chắc ba má, anh Hai đang ngập tràn hạnh phúc trong ngày lễ Tạ Ơn Tân Linh Mục của chú Út, chị cố nghĩ thế. Không muốn khóc mà sao nước mắt chị lại rơi. Dù sao chị đã xem nơi đó là nhà, là gia đình, là cha mẹ, là nghĩa vợ tình chồng kể từ cái ngày chị bước sang ngang mà không biết mặt chồng mình ra sao. Nhà nghèo, đông con, cha lại sáng xỉn chiều xay, mẹ chị đành gả chị cho nhà khá giả, đặng có chút ít vốn mà làm ăn sinh sống, nuôi mấy đứa em chị. Chính nơi đó, chị đã có những ngày chung sống với một người điên mà chị gọi là chồng. Anh Hai, chồng chị còn không biết tự chăm sóc cho bản thân, thì làm sao có thể chăm lo cho chị. Dù không có tình với chồng, nhưng gần mười năm chung sống chị cũng có cái nghĩa. Nhưng một khi bản năng làm mẹ của người phụ nữ trỗi dậy, chị không thể tiếp tục cứ sống như vậy mãi, dù chị đã cố chịu đựng gần mười năm trường. Là thân phận phụ nữ thấp hèn, nhưng chị cũng có quyền được làm một người đàn bà như bao phụ nữ khác. Chị cũng có quyền yêu, được yêu, có quyền được làm vợ, làm mẹ. Những thứ ấy tưởng như dễ mà bất kỳ một phụ nữ nào cũng có được, nhưng với chị là cả một nỗi khát khao tràn trề. Nếu chồng chị không thể cho chị được những thứ ấy, chị có quyền đi tìm một hạnh phúc khác không? Nghĩ đến đó chị lại khóc, khóc nấc nghẹn ngào.

-        Khóc làm chi dữ vậy. Em theo qua, khổ thì cũng có nhưng còn hơn bao nhiêu năm nay em sống với một thằng điên. – Người đàn ông đang khua mái chèo lên tiếng.

Chị Hai không trả lời câu nào, tiếp tục khóc…Nếu khóc mà thay đổi được thực tại, chắc ai cũng khóc được như chị. Chiếc ghe cứ vậy mà trôi theo con nước. Chẳng biết bỏ anh Hai theo người đàn ông xa lạ này rày đây mai đó nuôi vịt chạy đồng, không biết rồi cuộc đời chị sẽ ra sao? Nhưng đâu đó chị vẫn tin rằng, người đàn ông xa lạ này sẽ cho chị biết được thế nào là yêu và thế nào là một người đàn bà đúng nghĩa.

***

-        Ông ơi! dậy sớm đặng còn chuẩn bị cơm nước. Trưa nay thằng Út với các cha, các thầy về tới rồi. - Bà Tư Lành tỉnh giấc, rồi quay qua lay chồng dậy.
-        Còn sớm mà bà! Gà còn chưa gáy, bà cứ vội làm chi, ngủ thêm một chút.

Nói vậy chứ cả đêm ông cũng có ngủ được đâu. Ông vui vì con ông đi tu bao nhiêu năm nay cũng đến ngày vinh quy bái tổ, ngủ gì được nữa mà cố nằm lì. Ông lồm cồm bò dậy, ra chái bếp rửa vội cái mặt rồi vô nhà phụ vợ nấu nước pha trà. Bà Tư Lành nói:

-        Ông à, tôi vừa mừng vừa lo, không biết Thánh Lễ Tạ Ơn thế nào, có bao nhiêu cha tham dự để còn biết đường đón tiếp. Rồi khách khứa, mình mời không biết họ có đi hay không? Bữa lễ chịu chức của con, thì các cha tổ chức mình cũng ít lo. Nay con về quê tạ ơn, thiếu thốn trăm thứ, lỡ làm các cha phật lòng thì chết.
-        Bà cứ lo xa! Chúa vẫn ban ơn cho gia đình ta đấy thôi. Mọi sự cứ trao phó cho bàn tay quan phòng của Chúa, chứ biết sao giờ bà!  -Nói với vợ như vậy chứ lòng ông cũng như tơ vò trăm mối.

Xa xa tiếng gà gáy sớm, báo hiệu một ngày mới đã đến. Chắc hẳn hôm nay là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của ông bà.

***
        Ông Tư Lành đi lính Việt Nam Cộng Hòa, nghe đâu cũng có cấp có bậc gì đó. Ba mươi tháng tư người ta chạy vượt biên hết. Ông cũng chạy, mà cái chận bị cụt, chạy sao kịp. Thế là bị bắt, lại còn bị đi “cải tạo” mười mấy năm. Sau khi được trả tự do, ông làm lại cuộc đời với hai bàn tay trắng. Gặp bà Tư trong một dịp tình cờ, đi lễ, ông thấy một nữ tu áo trắng tinh tuyền làm lòng say đắm, nhưng không dám nói. Rồi làm như duyên trời định, nữ tu ấy bệnh tật triền miên. Nhiều người cứ nói đùa: “Xơ không được Chúa gọi, về lấy chồng chắc khỏe lại!” Sau nhiều lần đắn đo suy nghĩ, xơ quyết bỏ áo dòng ra về trong sự tiếc nuối. Gặp lại ông Tư, thôi thì cả hai cùng dang dở cuộc đời, đến với nhau như duyên trời định, về ở chung nhà khi cả hai đã ngoài tứ tuần.

***

        Miệng đời ác nhơn đồn đoán mấy người tu xuất thường bị Chúa phạt. Số là vì hai ông bà sanh thằng con trai đầu lòng, đâu được vài tháng thì bị sốt bại liệt. Ông bà cầu xin Chúa khóc hết cả nước mắt, may sao thằng bé không bị liệt, nhưng lại không đủ trí khôn như những đứa trẻ bình thường khác. Nhưng rồi cũng hạnh phúc cho cả hai khi bà tiếp tục sanh được thằng thứ hai khôi ngô tuấn tú. Thì Chúa cũng bù lại cho vợ chồng ta đứa khác thông minh lanh lợi. Ông bà tự an ủi nhau như thế.

        Vì là người đã sống đời tu nhiều năm, nên nếp sống nhà tu phần nào cũng ảnh hưởng trên cuộc sống của bà Tư. Làm gì thì làm, mọi thành viên trong gia đình sáng nào cũng phải đi dâng lễ, còn tối thì cùng quây quần đọc kinh. Mà cũng tốt, nhờ có cái nếp đạo đức của ba mẹ mà hai thằng con trai khôn lớn ngoan hiền. Thằng Hai tuy đầu óc không đủ khôn nhưng cũng không quậy phá. Suốt ngay nó ngoài ruộng chăn vịt, rồi câu cá, nuôi heo…da đen như cột nhà cháy, chân tay nẻ nứt tóe máu, đầu tóc vàng hoe, bệt lại vì bùn đất. Thằng Út thì thông minh sáng dạ. Rồi cũng nhờ nếp đạo đức của ba mẹ để lại nên nó đã chọn cho mình đời sống dâng hiến. Nó nói:

-        Con sẽ thay má dâng mình để phụng sự Chúa.

Tưởng nó nói chơi, ai dè xong lớp mười hai thằng Út bỏ nhà đi tu thiệt. Nó đi rồi, ông bà ngày đêm nhớ mong. Nhưng ý con đã quyết, ông bà cũng chỉ biết cầu nguyện cho con. Nhất là bà Tư, cứ lẩm bẩm với chồng, xin Chúa ban cho con có ơn bền đỗ, đừng như tôi ngày xưa, khổ lắm.
Thằng Út đi tu mà cũng nặng lòng. Nó nghĩ bao nhiêu cái giỏi, cái tốt mình lấy của anh Hai hết, giờ đi tu thì ai phụng dưỡng ba má. Giờ ba má còn khỏe, còn làm việc rồi tự lo cho bản thân được, mai này già yếu, anh Hai thì khờ khạo, không biết ai dưỡng nuôi, chăm sóc. Nhiều lần thằng Út muốn rời bỏ đời tu để trở về phụng dưỡng cha mẹ, nhưng nghĩ đến cuộc đời đi tu dang dở của mẹ khi xưa, bị bao nhiêu người chê cười, mỉa mai, nên nó lại thôi. Thì báo hiếu cho cha mẹ cũng có nhiều cách mà, đâu nhất thiết là phải ở nhà bê trà rót nước. Chỉ cần mình trung thành với Chúa, đi tu cho trọn đã là cách báo hiếu trọn vẹn cho cha mẹ rồi. Thế là nó quyết tâm tu tập cho đến cùng.

***

        Thằng Hai cũng đến tuổi lấy vợ, nhưng vì trí khôn không đủ nên chẳng có ai dám gả con gái cho, dù rằng ông bà cũng có của ăn của để. Nghĩ bụng thằng Út đi tu làm gì có con cái, thôi tìm người mai mối cưới vợ cho thằng Hai, để vợ chồng mình còn có cháu nối dõi, chứ tôi với bà cũng gần đất xa trời rồi. Ông Tư bàn với vợ như thế. Bà Tư Lành mừng thầm trong bụng. Thật bà cũng muốn có cháu bồng ẵm, chứ nhà chỉ có hai ông bà thì buồn chết. Mà lỡ Chúa gọi theo ông theo bà thì ai chăm lo cho thằng Hai, rồi mồ mả tổ tiên. Cưới cho thằng Hai con vợ đặng vợ chồng mình có người chăm nuôi về già, rồi sau này tụi nó sinh con đẻ cái, gia đình cũng đông vui. Nghĩ đến đó thôi bà Tư đã tự cười thầm, rồi tặc lưỡi: Xin Chúa chúc lành cho gia đình con! Xin Mẹ Ma-ri-a ban phước cho con tìm được đứa con dâu ngoan hiền.

Thế rồi hai ông bà tìm người mai mối cho thằng Hai. Mà thiệt tình ai ngờ, cái thằng chẳng thật tính người như thằng Hai thế mà cũng có người ưng. Nghe nói con bé ở tận Tây Ninh, cũng con nhà có đạo tử tế, đàng hoàng, nhưng lại nghèo. Bên bển vừa đánh tiếng đồng ý là ông bà qua rước dâu liền. Dù rằng với luật Chúa thì hôn nhân với người thiểu năng như thằng Hai thì không thành. Ông bà cứ tặc lưỡi, thôi kệ, Chúa nhân từ, Chúa giàu lòng thương xót mà!

***

Vợ chồng thằng Hai chung sống với nhau ngót gần chục năm mà chẳng có con. Nhiều lần thấy ba mẹ chồng cứ ôm hôn hít mấy đứa con nít trong xóm, chị Hai đượm buồn. Mỗi lần như thế chị lại bỏ ra sau nhà, ngồi thẩn thơ với đàn vịt, rồi lại cho heo ăn. Nhìn con heo nái có hai hàng vú căng tràn sữa đang nằm ển cái bụng ra cho đàn con bú mà chị rơi nước mắt. Cũng chẳng biết tại sao lại khóc nữa, chỉ là thấy con heo vậy mà sướng, mỗi năm đẻ hai ba lứa. Còn chị về đây đã mười năm mà ngực vẫn còn son. Đàn bà mà, khi cơn thèm khát tình yêu và cái bản năng làm mẹ trỗi dậy, nó mãnh liệt đến dường nào. Nhiều đêm nằm kề bên chồng ngủ say như một đứa trẻ, nghe tiếng ngáy o o mà lòng chị tan nát. Vừa giận lại vừa thương. Có đêm chịu không nổi chị nhảy xuống sông sau nhà, bơi miết đến khi mệt nhoài thì lên. Giữa đêm, người ướt mèm như chuột, chị cứ đứng bên bờ sông mà khóc. Khóc đã rồi lại vô thay đồ đi ngủ…  Đành chịu vậy thôi chứ biết sao bây giờ?

Mấy bữa nay có chú Ròm nuôi vịt chạy đồng cắm lều phía sau nhà, chị Hai thường ra nói chuyện làm quen, rồi đi lượm trứng. Thấy chị Hai đen đủi nhưng có duyên, chú Ròm ghẹo ngang:

- Trứng thì nhiều, mà không biết có cồ hay không? Phải em lấy người như qua là có cồ rồi. – Nói vừa dứt câu chú Ròm đã cười trâng tráo thích thú.

Chị Hai đỏ mặt mày, bỏ lại cái rọ trứng rồi lủi thủi trở vô nhà, không trả lời câu nào.

***
Chú Út đi tu hơn chục năm nay, cũng thỉnh thoảng về nhà. Lúc nào cũng thấy chị Hai lủi thủi nhà sau, nghĩ cũng tội. Hai chị em không nói chuyện nhiều, nhưng qua ánh mắt, chú Út phần nào hiểu được nỗi niềm của chị dâu. Có lần chú nói nếu chị thấy không ổn thì cứ đi, đàng nào thì cuộc hôn nhân giữa chị và anh Hai cũng không thành. Chắc ba má tui không đòi lại của hồi môn đâu. Những khi như thế chị Hai chỉ nín thinh, rồi lại lủi thủi ra sau nhà nấu cơm. Chị nghĩ, ba má cũng thương mình như con ruột, mình đi sao đặng!

Tối hôm chú Út về để sáng hôm sau dâng lễ Tạ Ơn Tân Linh Mục, đợi mọi người đi ngủ hết, chị Hai lân la lên nhà trên. Ngó vào phòng không thấy chú Út đâu, chị ra sân trước thấy chú đang lang thang ngoài hiên, tay cầm tràng hạt, không ngần ngại, chị lại gần nói nhỏ:

-        Chú Út! Tui có chuyện muốn nói với chú.
-        Chị Hai chưa ngủ sao? Có chuyện gì chi? – Chú Út ngạc nhiên hỏi lại chị dâu.
-        Chú biết tôi về làm dâu nhà này đã gần chục năm nay mà chưa có con. Chú cũng thừa biết anh chú không có khả năng làm chồng. Mà ba má thì cứ la rầy ảnh riết, cho đi khám bệnh, rồi uống đủ thứ thuốc. Nhưng cái việc vợ chồng anh hai còn không thể, thì làm sao có con với cái. Ba má tuy không la rầy gì nhưng cứ nhìn cái cách sống mong mỏi của ông bà cũng biết ông bà chờ mong có cháu ẵm bồng đến mức nào. Bữa con chó nó đẻ, má nói như đùa: “Con chó mình nuôi có hai năm mà đẻ được hai lứa, mỗi lứa cũng năm sáu con. Không biết chừng nào tui mới có cháu đây.” Vẫn biết má không có ý gì nhưng những lời của má cứ như dao cắt mãi vào vết thương lòng của tui. Chú hiểu không?
-        Vậy chị Hai tính sao?
-        Nếu chú thương ba má,…nếu chú không muốn ba má phải tuyệt tự tuyệt tôn … thì… xin chú thay anh Hai,… cho tôi một lần làm vợ, để một lần làm mẹ và một lần được yêu như trăm ngàn người đàn bà khác, và để ba má có cháu nối dõi. - Nói chưa dứt lời chị đã lau nước mắt, rồi cúi gầm mặt, hai tay ve hai vạt áo.

Chú Út đứng chết trân không nói được lời nào trước lời đề nghị bất ngờ của chị dâu. Rồi lặng lẽ bước đi, tay tiếp tục lần hạt. Bỗng một suy nghĩ chợt đến trong tâm trí, và rồi viễn cảnh tương lai cô đơn buồn tủi, không người chăm sóc dưỡng nuôi của ba má khi về già, như cố tình ùa về trong suy nghĩ của chú như những ngày đầu đi bỏ nhà đi tu. Bao nhiêu năm đi tu, chú luôn ray rứt vì thiếu trách nhiệm với ba má và anh Hai. Hay là…cho ba má một đứa cháu? – Một ý nghĩ điên rồ lao tới trong tâm trí. Chú bấm mạnh hai ngón tay, làm dây tràng hạt đứt ngang, hạt bay tung tóe ra sân. Bất chợt chị dâu từ phía sau, nắm tay chú rồi ép vào ngực mình. Chú Út quay lại, ôm ghì lấy chị đẩy vào vách tường, hai tay ôm chặt toàn thân chị Hai. Tim đập loạn nhịp, chú run cầm cập, mồ hôi toát ra như tắm…môi vừa chạm lên má chị dâu, chú nhận ra những giọt nước mắt nóng ấm, bất chợt chú choàng dậy, rồi chay về phía bóng đêm mịt mù.

-        Không! Không…Tôi không thể…

Nghe ngoài hiên có tiếng động, bà Tư Lành trong nhà cất tiếng:

-        Đứa nào ngoài đẳng đó bay? Không lo đi ngủ sớm, đặng mai có sức dâng lễ tạ ơn, rồi còn tiếp khách khứa bà con họ hàng nữa chớ.
-        Dạ, con đang cho mấy con bò ăn, xong con đi ngủ liền mà má. – Chị Hai vừa trả lời mẹ chồng, tay vừa chỉnh lại cái cúc áo, rồi đi thẳng xuống nhà sau.

***

Sáng hôm sau, thánh lễ Tạ ơn Tân Linh Mục diễn ra trong bầu khí sốt sắng. Nhiều người còn ghen tị với ông bà Tư Lành. Nói số ông bà coi vậy mà sướng, tuy thằng Hai hơi khờ một chút, nhưng lại có thằng Út được làm cha, lại còn có con dâu ngoan hiền, chẳng mấy chốc có cháu bồng cháu ẵm. Còn ai hạnh phúc bằng. Ông bà nghe người ta khen thế cứ tũm tĩm cười miết.
Khách khứa còn đang ăn uống chúc mừng, bỗng anh Hai la làng:

-        Má ơi má, vợ con đâu rồi?
-        Thì chắc nó chạy đâu đó lo tiệc, bay đi tìm chứ nói má làm chi. – Bà Tư đang tiếp khách quay qua nói với con.
-        Nhưng con kiếm sáng giờ có thấy vợ con đâu? Con không biết, má kiếm vợ cho con.

Nói chưa dứt lời anh Hai đã khóc bù lu bù loa, đòi vợ. Sợ mất mặt khách khứa, bà Tư lao tới định kéo thằng Hai vào nhà trong. Nó quyết dùng dằng không chịu theo, cứ đòi vợ cho bằng được. Khách khứa láo nháo nhìn trước sau như muốn tìm vợ phụ cho thằng Hai. Bà Tư nói đổng:
-        Mấy đứa nhỏ ra sau nhà tìm cô Hai cái coi.
Vừa nghe thế, thằng cu Tửng lên tiếng:
-        Dạ thưa bà, con thấy cô Hai đi từ sớm mơ rồi. Cô đội cái nón lá, cặp cái giỏ tụng đi theo chú Ròm hổm rày nuôi vịt chạy đồng đàng sau nhà bà đó. Sáng nay nước lớn, chú Ròm chèo ghe đi với cô Hai rồi bà ơi.
-        Thiệt không bay? – Bà Tư còn chưa tin hỏi lại.
-        Thiệt mà, không tin bà hỏi con Út Méng đó, nó cũng thấy mà.

Bà Tư chưa kịp phản ứng gì thì nhiều người ngồi ăn tiệc gần đó đã lên tiếng:
-        Mèng đéc ơi! Tao nghi hổm rày rồi. Thấy con Hai nó cứ ra lớ ngớ với thằng cha Ròm là tao nghi rồi. Đúng là cái đôi gian phu dâm phụ. Đồ cái thứ đàn bà lăng loàn trắc nết.
-        Mà con Hai nó đi cũng đúng thôi. Đời nào nó chịu sống với thằng khùng khùng điên điên như thằng Hai. Tui thấy nó chịu lấy thằng Hai chỉ vì mấy mẫu ruộng của ông bà Tư Lành thôi chứ yêu thương gì – Giọng một người đàn bà khác nói theo.

Nghe thế, cả đám tiệc nhốn nháo, bàn tán. Ông Tư Lành chẳng nói chẳng rằng bỏ xuống sau nhà. Bà Tư ngồi bệt xuống nền, mấy người ở gần thấy thế đỡ dậy đưa vào nhà trong, để lại một mình Tân Linh Mục tiếp tục tiếp khách. Còn anh Hai thì la hét, khóc bù lu đòi vợ. Tiếng nhạc ca múa bắt đầu lớn dần, át cả tiếng la hét của anh Hai.
Ông trưởng hội đồng mục vụ lên sân khấu, cầm mic nói to:

-        Hôm nay là ngày hạnh phúc không chỉ của gia đình ông bà cố Tư Lành, mà của họ đạo chúng ta nữa. Nào chúng ta cùng chúc mừng. 1.2.3 dzô…dzô! Và bây giờ, liên tục chương trình là ca khúc: Bao La Tình Chúa…hồng ân Chúa như mưa như mưa…

Bữa tiệc đó chú Út uống thật say. Say như chưa bao giờ được say. Say vì hôm nay là ngày hạnh phúc, với thiên chức Linh mục Chúa ban. Say là vì đã cho ba má có được cái vinh dự được làm ông bà cố, được hãnh diện nở mày nở mặt với người đời. Nhưng có lẽ say vì điều gì thì chỉ có chú mới là người biết rõ mà thôi…
Bên ngoài gió xào xạc.

***

Chiều dần buông, khách khứa đã về hết. Ngày hạnh phúc dần tàn bỏ lại chú Út say mèm nằm trên ván, bỏ lại ông Tư ngồi như tượng nhìn về phía bờ sông, bỏ lại bà Tư Lành nằm trên võng, mấy đứa nhỏ hàng xóm đang bóp dầu… Ngoài hiên anh Hai khóc ấm ức đòi vợ: Má trả vợ cho con! Sau nhà, tiếng vịt kêu, chó sủa, bầy heo đói hú hét inh ỏi…

-        A ! Cô Hai về! –thằng cu Tửng cất tiếng khi thấy chị Hai xuất hiện ngay cửa nhà.

Bà Tư bật người ngồi dậy. Bóng dáng một phụ nữ người ướt mèn, đầu tóc tả tơi đứng ngay trước cửa. Bà còn chưa kịp định thần, đứa con dâu lao đến bên võng, ôm mẹ chồng vừa khóc vừa nói:
-        Má! Má ơi, con khổ quá má ơi… Nhưng con sai rồi… con xin lỗi má…Con nhảy ghe, bơi vào bờ về đây với ba má, với anh Hai. Con đi không đặng má ơi.
-        Phận là đàn bà mà hiểu mà con. Má hiểu nổi khổ mà con đã chịu bao nhiêu năm nay vì phải sống với một người chồng điên. Nhưng cũng vì cái tình cái nghĩa, vì sợ ba má mất mặt vì là ông bà cố, mà con đã ở đây với ba má suốt ngần ấy năm. Vì thế má thương con còn hơn thằng Hai. Má cũng mong mỏi con có con có cái lắm chứ, để ba má được hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng như thế là má quá ích kỷ và bất công với con. Thằng Hai con má sinh ra, sao má lại không hiểu nó cho được. Gia đình mình được Chúa ban cho như vậy là hạnh phúc lắm rồi. Mình đòi hỏi Chúa phải ban ơn nhiều quá. Má cũng có lỗi nhiều. Má xin lỗi con, con về là má vui rồi - Nói chưa dứt câu hai mẹ con ôm nhau mà khóc.

***
       
        Đêm nay trăng tròn căng mọng treo đầu ngọn cây, ánh sáng phản chiếu trên sông lấp lánh. Cả gia đình ông bà Tư Lành quây quần bên nhau. Chẳng nhiều lời náo nhiệt nhưng trong lòng mỗi người ăm ắp một thứ tình cảm khó diễn tả bằng lời. Đấy, người ta gọi cái cảm giác khó tả như thế là hạnh phúc. Đơn giản thế thôi!
-        Bà Tư ơi, con heo mẹ lại đẻ nữa rồi! – Tiếng thằng cu Tửng vang lên.

Nghe thế, chị Hai lật đật bỏ dở chén cơm định chạy xuống, bà Tư cầm tay con dâu nói:
-        Thôi kệ nó con! Cơm nước xong, gia đình mình đọc kinh tạ ơn Chúa cái đã, xong rồi làm gì thì làm. Tất cả những gì chúng ta đang có không phải là ơn Chúa đấy sao. Lo làm chi con? Ngày nào có cái khổ của ngày đó, cứ phó thác cho Chúa. Hôm nay là ngày hạnh phúc của gia đình ta, hãy sống cho trọn ngày hôm nay cái đã, mọi chuyện mai rồi hãy tính.

Bên ngoài, trăng đã lên cao, sáng cả một vùng quê… Trong căn nhà lập lòe ánh sáng đó, nghe có cả tiếng cười…

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS