Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

Truyện ngắn XIN MỘT LẦN ĐƯỢC ĐƯỢC LÀ NGƯỜI TÌNH

Truyện ngắn

XIN MỘT LẦN ĐƯỢC ĐƯỢC LÀ NGƯỜI TÌNH

 
Mưa rả rích. Suốt ngày trời lúc nào cũng tối đen, nặng trịch. Chị cố ngước mắt nhìn lên đồng hồ. Tiếng đồng hồ tích tắc mỗi lúc một vang xa, dường như báo hiệu thời giờ của chị đã không còn. Thời giờ chính thức khép lại một cuộc đời. Một cuộc đời với đầy đủ hỷ nộ ái ố và trăm ngàn tủi nhục đắng cay.

***
Chị quen anh cũng vào một buổi chiều mưa. Vừa đưa con đi học, trên đường trở về, trời bỗng mưa. Tạt xe gấp vào lề định mặc áo mưa; thì… ầm…Chị bị hất văng vào lề. Một chiếc xe honda từ phía sau húc thẳng vào xe chị. Cú ngã làm chị bất tỉnh. Khi tỉnh lại, người đầu tiên chị nhìn thấy là anh. Chị vẫn nhớ như in ánh mắt ấy. Ánh mắt như muốn nuốt trọn tâm hồn và thể xác chị mà chưa bao giờ chị nhận thấy điều đó từ chồng. Rồi anh chị quen nhau từ đấy. Tình yêu như cứ vô tình được sinh ra, rồi nảy nở trên cuộc đời đã qua phần bên kia sườn dốc của hai người.

***
Chị có chồng và thằng con trai kháu khỉnh. Cuộc sống gọi là hạnh phúc. Chồng chị là một kiến trúc sư có tiếng ở Sài gòn này. Anh chuyên thiết kế các nhà thờ. Thế nên, gia đình chị thường xuyên có các cha lui tới bàn chuyện xây nhà thờ với chồng. Các cha hay nói đùa: “Vợ chồng anh chị nên sinh thêm một thằng nữa để nối nghiệp cha nó, cha chọn thằng nhóc này rồi, mai mốt lớn cho nó theo cha đi tu.” Chị cũng thấy thế làm vui. Tuy nhiên, đời không như là mơ. Bạn bè ghen tỵ vì hạnh phúc gia đình nhưng họ đâu biết được rằng hằng đêm chị ôm con ngủ mà khóc một mình. Chị không trách anh, bởi anh luôn sống đúng với trách nhiệm của mình. Thế nhưng, trong chuyện vợ chồng, chưa bao giờ chị được làm một người đàn bà đúng nghĩa. Chỉ xin một lần được yêu thật sự.

***
Lấy nhau chưa được một tháng, anh chỉ ngủ với chị vài đêm. Còn lại đêm nào cũng thấy anh ngồi làm việc đến khuya, đợi đến khi chị ngủ anh mới vào, có khi anh ngủ luôn ở phòng làm việc. Có bữa gần 11g khuya, đang ngủ, chợt tỉnh giấc, vẫn chưa thấy chồng vào ngủ, chị nhẹ nhàng xuống bếp pha ly sữa rồi mang qua phòng làm việc cho chồng. Khe khẽ tiến lại sau lưng chồng, chị không tin vào mắt mình. Hình ảnh hai thằng đàn ông đang quấn quý vào nhau trên màn hình vi tính. Chị đánh rơi ly sữa xuống đất…Anh quay lại…

***
Chị thương anh nhiều cũng bởi thấy anh là người hiền lành, tuy cũng hay uống rượu với bạn bè vì công việc nhưng cũng có chừng mực. Chị chỉ ghét anh một điều đó là anh hút thuốc nhiều. Giao kèo với nhau nếu muốn cưới thì anh phải bỏ tật hút thuốc. Nhưng hứa chưa được mấy bữa anh lại hút. Cuối cùng chị cũng bằng lòng. Quen dần với mùi thuốc lá, rồi yêu cái mùi ấy hồi nào không biết, chị thích nhất mỗi khi anh đi làm về được ôm anh, được hít hà cái mùi thuốc khét lẹt từ ngực anh. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm chị sung sướng rồi. Tuy vậy, trong đám con trai muốn làm quen, chị chọn anh chỉ vì anh là người có đạo. Các ông bà trong xóm hay nói con cứ quen người có đạo cho chắc ăn, chứ quen người không có đạo sau này nhiều chuyện rắc rối lắm.

***
Hạnh phúc đêm tân hôn chưa qua thì đau khổ đã đến, chị phát hiện anh là người đồng tính cho dù anh chưa một lần xác thực điều đó. Anh nói, anh chỉ muốn có một đứa con để ba mẹ anh có cháu, còn lại thì chị được tự do quen ai thì quen, hãy để cho anh được tự do với chính mình. Dẫu biết là thế, nhưng làm sao có thể đến với một người đàn ông khác trong khi chị yêu anh rất nhiều. Hơn nữa, là một người Công giáo, chị thừa hiểu một khi bí tích Hôn nhân đã thành sự thì không gì có thể chia cách được hai người. Chị đã khóc thật nhiều, và tủi cho thân phận của mình. Chỉ còn biết cầu xin với thánh Mô-ni-ca, xin cho mình biết cầu nguyện nhiều để biến đổi được chồng, như xưa thánh nhân đã làm.

***
Đang nấu cơm dưới bếp thì có tiếng điện thoại reo, chị vội vàng, rồi bần thần cả người…Chồng chị đã nhập viện. Anh bất tỉnh trong khi đang ở công trường. Bác sĩ nói anh bị nội thương rất nặng vì té từ trên cao.

***
Chưa được hai tháng sau, anh ra đi, bỏ lại chị cùng đứa con trai đang tuổi ăn tuổi học. Đám tang chồng xong được vài bữa, chị lên bệnh viện lấy kết quả xét nghiệm của chồng để làm các thủ tục thanh toán tiền bảo hiểm. Sau khi trả hồ sơ và tư vấn cho chị xong, bác sĩ cầm tay nói nhỏ: “Chị thử đi kiểm tra sức khỏe, tôi thấy sắc mắt của chị không tốt lắm.” Chị gật đầu, rồi ra về. Tự nghĩ do mấy tháng nay chồng bị tai nạn, rồi lo đám tang cho chồng nên sức khỏe suy sụp, thần sắc xuống, tuy vậy, sáng hôm sau chị cũng nghe lời mà đi khám sức khỏe. Cầm tờ kết quả trên tay, mắt nhòe ra, chị không tin vào mắt mình, không tin vào sự thật này. Bác sĩ kết luận chị bị ung thư gan giai đoạn cuối…Bước ra khỏi bệnh viện mà chị như người mất hồn.

***
Vừa về đến nhà, nhìn vào di ảnh của chồng, hai hàng nước mắt rơi…Chị như mất tất cả. Trách Chúa sao lại để chị rơi vào tình cảnh tồi tệ này. Chị đâu làm gì nên tội. Chị không còn thiết tha gì cuộc sống này nữa. Tuy vậy, khi nghĩ đến con trai, chị như người chợt tỉnh giấc. Chồng mới mất, giờ mà chết nữa thì ai nuôi con, ai lo cho con. Phải! Phải sống! Bằng mọi cách phải chạy chữa, để được sống. Chị nói với Chúa như nói với chính mình: “Lạy Chúa, giờ đây con chấp nhận mọi thứ Chúa gửi đến cho con. Con không xin Chúa điều gì khác ngoài việc cho con được sống thêm vài năm nữa, để con của con lớn lên, đủ để nó có thể tự lo cho bản thân mình…”

***
Bao nhiêu tiền của bấy lâu nay dành dụm được chị chia thành hai phần, một phần chạy chữa bệnh cho mình, phần còn lại thì để làm gia tài cho con khi chị không còn. Cuộc sống từ khi chồng chết và nhất là từ khi biết mình bị ung thư, chị dành hết cho con trai. Xem bệnh viện là nhà, bởi chính chị cũng không nhớ được đã bước lên bàn mổ bao nhiêu lần. Nhưng cứ mổ khối u này thì khối u khác lại xuất hiện. Nó như muốn chơi trò trốn tìm ngay trong thân thể chị. Nhưng cứ sau mỗi lần mổ, chị lại quả quyết: “Mình không thể chết, phải sống vì con!” Thế nên, chị thường xuyên đến nhà thờ, thường xuyên đi đọc kinh, hễ ở đâu có làm bác ái là tham gia. Chị đến với Chúa như cứu cánh của đời mình.

***
Cứ ngỡ rằng cuộc sống cứ vậy mà trôi, ai ngờ sóng gió lại đến. Nhưng trước khi có sóng gió, chị đã có những ngày bình yên nhất. Những ngày đáng sống nhất. Những ngày chị thực sự được sống với tình yêu, được thực sự là một người đàn bà mà trước đây sống với chồng chưa bao giờ có được. Cũng từ ngày tại nạn honda xảy ra, anh thường xuyên ghé thăm chị và con. Anh lo lắng cho mẹ con. Cứ ngỡ rằng, người đàn bà ngoài năm mươi cùng với căn bệnh ung thư sẽ giết chết chị. Như ai ngờ rằng, chính anh đã mang lại cho chị một sức sống mới, tình yêu đã trỗi dậy trong chị, nó mạnh mẽ như chưa bao giờ được yêu. Thế nhưng, càng yêu anh, càng thân mật với anh, chị lại càng đau khổ hơn, bởi anh đã có gia đình và hai con. Anh nói gia đình anh không hạnh phúc, anh không còn yêu vợ và chỉ yêu chị mà thôi. Anh cũng có những nổi khổ riêng trong đời sống gia đình của anh, chị hiểu điều đó. Nhưng lòng tự trọng không cho phép chị tiếp tục được nữa. Lòng tự trọng luôn khiến chị phải luôn sống làm gương cho con trai. Chị không thể để con phải thất vọng về mẹ vì bất cứ điều gì, luôn muốn con phải hãnh diện về người mẹ tốt lành của mình. Chị nói với anh: “Em yêu anh thật sự, bởi chính anh là một ốc đảo đầy nước giữa sa mạc khô cằn, thế nhưng em không thể đến với anh, chúng ta không thể đường đường chính chính đến với nhau. Nhưng em chỉ xin anh một điều, chỉ một điều thôi: Chúng ta sẽ mãi là người tình, anh nhé.”

***
Một người phụ nữ, dường như đã không còn gì, kể cả sự sống của mình. Lấy chồng, chỉ gần gũi chồng được vài ba bữa là phải sống cảnh phòng không gối chiếc. Nhiều khi chị thèm lắm một nụ hôn từ chồng, chỉ một nụ hôn thôi…chưa bao giờ chị được làm một người đàn bà, chưa bao giờ được yêu và thỏa mãn với tình yêu. Chị nghĩ, giờ cũng gần chết, chẳng còn gì để hồi tiếc, tại sao mình lại không dám yêu, tại sao mình lại kìm nén bản thân, còn gì để mất nữa…Xin được làm người tình dù chỉ một lần, dù một lần thôi…
Ước mơ thế, hy vọng là thế, chỉ được là người tình thôi, nhưng làm sao chị có thể sống trái với luật Chúa, trái với lương tâm của mình cho được. Thế nên, đành phải chia tay anh, đành phải từ bỏ ước mơ nhỏ nhoi, dù chỉ xin một lần được làm người tình…

***
“Đồ con đĩ, đồ con chó…, mày giựt chồng tao…tao giết mày…” – Tiếng người ta đánh ghen ngoài đầu ngõ, chị cố ngồi gượng dậy, lấy tay rẽ bức màn gió, đưa ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Một đám người đang vây quan một người đàn bà, đầu tóc rối tung, quần áo rách tả tơi…

Chị nằm xuống, nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, thật dài rồi bình an ra đi…nhẹ nhàng như gió…

***
Ngày mẹ mất, đứa con trai 18 tuổi, được các cha nuôi dưỡng, cho ăn học đại học. Rồi đi tu. Mười lăm năm sau nó trở thành linh mục. Ngày chịu chức không có bố mẹ bên cạnh, để trao áo như những Tân Linh Mục khác, nhưng nó vẫn vui, vẫn hãnh diện vì đã có một người cha, một người mẹ dám hy sinh cả cuộc đời cho nó:
-        Con đã không may mắn còn cha mẹ như những Tân Linh Mục khác, nhưng con tin rằng ở đâu đó trên thiên đàng cha mẹ vẫn dõi theo bước chân con. Cha mẹ dù có là người như thế nào đi nữa thì mãi mãi cha mẹ vẫn ở trong tim con. Mãi yêu cha mẹ!


Cậu bé ấy chính là tôi! Người vừa kể cho bạn nghe câu chuyện này. Và tôi rất hãnh diện về cha mẹ của tôi. Còn bạn thì sao?

Lm. Mar-Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Truyện ngắn XIN HÃY THA THỨ CHO MẸ! CON ƠI…

Truyện ngắn

XIN HÃY THA THỨ CHO MẸ! CON ƠI…

Rồi Ngọc Anh cũng lấy được một người chồng tốt lành. Đời sống tương đối khá giả vì chồng làm trong dịch vụ nhà đất. Cuộc sống của cô sang trang mới. Nhiều người cũng them thuồng. Nhưng cưới nhau được năm năm mà vẫn chưa có con. Bác sĩ nói cô khó có thai vì tử cung bị tổn thương, khiến trứng không làm tổ được. Chạy chữa mãi, cuối cùng cô cũng có thai. Nhưng khi sinh con thì chẳng may đứa con bị bại não. Bao nhiêu tiền của kiếm được chạy chữa hết để có con, giờ có con lại tiếp tục chữa bệnh cho con. Đứa con đầu lên ba, cô tiếp tục có thai đứa thứ hai, rồi lại sinh ra một đứa con bại não nữa. Nhiều người ác mồn ác miệng nói gia đình con nhỏ đó chắc đời trước ăn ở thất đức nên đời này vô phúc. Vợ chồng Ngọc Anh biết chuyện nhưng cũng cắn răng, âm thầm chịu đựng. Hai vợ chồng thường hay tự an ủi nhau: “Thôi thì vợ chồng mình có con là vui rồi, còn con bệnh tật thì xem như thánh giá Chúa ban, mình cũng bằng lòng vác vậy. Dù sao Chúa cũng ban cho vợ chồng mình có sức khỏe và công việc ổn định.”

***

Hồi mới cưới, đêm nào ngủ cô cũng nằm mơ thấy nó hiện về, cô la lớn, rồi tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm. Lẽ ra cô cố giấu chồng toàn bộ quá khứ của mình, nhưng vì những ác mộng hằng đêm làm cô hốt hoảng tỉnh giấc. Chồng biết chuyện chẳng lành hỏi han. Cuối cùng cô cũng chân thành kể cho chồng nghe. Anh không giận mà lại thương yêu vợ nhiều hơn. Anh thường xuyên đưa vợ đến các bác sĩ tâm lý để tư vấn. Nhưng 20 năm trôi qua, không một bác sĩ nào có thể giúp gì được cho cô.

***

Lại một đêm nữa cô không ngủ được. Nỗi đau thể xác không nói nhưng nỗi đau tinh thần ngày đêm hành hạ cô. Cô lại quyết định đến với Tòa Giải Tội như là cứu cánh cuối cùng cho mình. Hy vọng mong manh sẽ được thoát ra khỏi những nỗi ám ảnh liên tục hành hạ cô suốt bấy lâu nay.
Quỳ trước Tòa Giải Tội, cô khóc thật lâu mới có thể mở lời với cha giải tội. Nhưng dù cha khuyên bảo như thế nào thì về nhà cô vẫn cảm thấy tội mình chưa được tha. Thật ra cô cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Nên chỉ biết khóc. Bởi cô đã xưng đi xưng lại thứ tội này không biết bao nhiêu lần từ 20 năm về trước. Thời cô vừa tròn mười bảy. Thời của “tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu”. Thời của tuổi xuân vừa chớm. Cũng thời ấy mà “khôn ba năm, dại một giờ”. Cô lỡ dại với mối tình đầu. Rồi ôm bụng bầu một mình đi tự tử vì tình đầu dang dở, người yêu cũng bặt vô âm tín. Được cứu sống trong gang tấc, cô một mình bỏ quê lên Sài gòn làm lại cuộc đời. Chẳng còn biết trông cậy vào ai. Chẳng còn mặt mũi nào để nhìn đời. Chẳng còn tư cách nào để trở về nhà; để có thể trút hết mọi nỗi lòng cho cha mẹ. Bởi trước đó, ảo mộng với mối tình đầu, chính cô đã khăng khăng quyết định ra đi khi cha mẹ hết lời khuyên răn.

***

-        Em suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định, thai đã quá lớn, 20 tuần tuổi, nếu lấy ra chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc sinh con sau này. Nguy cơ vô sinh rất cao. Hơn nữa trong quá trình lấy thai nhi ra ngoài cũng rất nguy hiểm cho tính mạng của em, rất có thể sẽ bị băng huyết. Em có thân nhân nào bảo lãnh không? – Lời khuyên chân thành của bác sĩ trước khi làm phẩu thuật phá thai.
Hai hàng nước mắt chảy dài, không cần đánh đo suy nghĩ gì nhiều, cô trả lời gọn lơ.
-        Bác sĩ cứ làm, tôi chỉ sống một mình, mọi sự tôi chịu trách nhiệm hết.

***

-        Mẹ ơi! mẹ ơi…con đi học đây, con chào mẹ. Nhưng mẹ ơi các bạn không cho con chơi chung, các bạn không cho con vào lớp, các bạn nói mẹ mày giết mày rồi, mày là đứa con bị bỏ rơi. Mẹ ơi sao mẹ lại giết con. Mẹ ơi!... Mẹ ơi…
-        Không con, mẹ không giết con, mẹ không giết con…
-        Có mẹ đã giết con, chính mẹ đã giết con khi con còn trong bụng mẹ. Chính mẹ đã để cho người ta lấy kéo cắt từng phần thân thể con. Đau lắm mẹ ơi…
-        Không! Không…tha thứ cho mẹ! con ơi…

Trong cơn ác mộng, cô vừa lắc đầu, vừa lắc tay rồi chợt bừng tỉnh giấc. Lại mơ. Hai hàng nước mắt tràn trề, mồ hôi trên trán ướt mèn, cô mở mắt, chộp lấy hộp thuốc an thần rồi vội vàng uống vài viên như một thói quen từ bao nhiêu năm nay. Kể từ ngày đó, ngày mà cô quyết định bỏ đi đứa con đã gần 5 tháng tượng hình trong bụng, đêm nào cũng vậy, cô cũng mơ thấy con. Lúc đầu thì thấy nó khóc eo eo vì khát sữa. Được vài tháng, lại mơ thấy nó bò xung quanh người cô. Được giáp năm thấy nó tập đi được vài bước. Rồi lại mơ thấy nó biết nói mẹ, mẹ…. Cô vẫn nhớ như in câu đầu tiên nó nói được hoàn chỉnh là một câu hỏi, một câu hỏi mà làm cô tan nát cõi lòng suốt 20 năm trường, cùng với ánh mắt như muốn nuốt trọn lấy cô: “Mẹ ơi! Tại sao mẹ lại giết con?”. Rồi cứ thế, những giấc mơ như thật như ảo cứ chập chờn trong tâm trí. Nỗi dày xé nội tâm làm cô đau đớn gấp trăm ngàn lần. Cứ sau mỗi khi thấy con, câu cuối cùng làm cô tỉnh giấc lại là câu hỏi: “Mẹ ơi! Tại sao mẹ lại giết con.”

***

Nhiều người biết chuyện khuyên chị đi cầu nguyện Lòng Thương Xót, hy vọng sẽ hết. Có người còn khuyên chị nên đọc kinh cầu nguyện và xin lễ cho con, rồi lấy nước phép rảy chung quanh nhà…Tất cả ai khuyên gì chị cũng nghe, nhưng dường như chưa bao giờ thấy con thôi hết hỏi chị mỗi khi đêm về: “Mẹ ơi! Tại sao mẹ lại giết con?”

***
Chiều nay lễ tan, chị lại đến với Tòa Giải Tội, chỉ mong sao được ơn tha thứ.
-        Thưa cha, con đã xưng tội này rất nhiều lần, trong suốt 20 năm qua, nhưng con vẫn không nhận thấy mình được tha thứ. Con đã phá thai, giết bỏ đứa con của con khi con mười bảy tuổi. Xin cha thay mặt Chúa tha thứ cho con – Chị khóc một hồi mới có thể mở lời với cha giải tội.
-        Con thân mến, cha hiểu và thông cảm cho nỗi thống khổ mà con đã phải chịu đựng trong suốt 20 năm qua. Phải nói rằng chính vì một lần lầm lỡ mà con phải sống trong sự dằn vặt bản thân, sống trong đau khổ bế tắc mà không biết phải mà cách nào để đền bù. Nếu con đã thật lòng ăn năn thống hối, và đã đi xưng tội thì con đã được Chúa tha thứ rồi. Giờ tội của con đã được Chúa tha, nhưng chính bản thân con lại không thể tha thứ cho mình. Chính vì điều đó mà con cứ dằn vặt mãi. Con phải cho mình cơ hội và làm lại từ đầu. Nếu con cứ đi xưng tội mãi thì con lại phạm tội không tin vào sự tha thứ và Lòng Thương Xót của Chúa. Để làm việc đền tội, con ngồi thinh lặng trước Chúa Giê-su Thánh Thể, để suy niệm về tình yêu và Lòng Thương Xót của Chúa, vì chỉ có Chúa Thánh Thể mới có thể chữa lành những vết thương trong lòng con mà thôi…

Rời khỏi Tòa Giải Tội, nhẹ nhàng bước vào nhà nguyện, quỳ xuống nhìn vào Hào Quang Thánh Thể, dưới ánh nến mờ ảo lung linh, hai hàng nước mắt chảy ra, cô khóc như chưa bao giờ được khóc. Cô nghẹn ngào thì thầm với Chúa và như nói với chính mình: “Lạy Chúa, ước gì thời gian quay trở lại, để con không bỏ con của con. Nhưng sự thật vẫn mãi là sự thật, xin Chúa tha thứ cho lỗi lầm của con. Xin Chúa tha thứ, xin tha thứ Chúa ơi…”
        Bông đâu đứa con xuất hiện trước mặt cô, nó đã lớn, nó cao ngồng, gương mặt đẹp trai, nhưng anh mắt như muốn nuốt trọn cô, nó lại hỏi: “Mẹ ơi! Tại sao mẹ lại giết con? Nếu như cách đây 20 năm mẹ không giết con thì bây giờ con có một cuộc sống tươi đẹp, con có vợ, rồi có con, rồi mẹ sẽ có cháu. Vậy Tại sao mẹ lại giết con? Nói xong nó bước đến đặt hai tay lên vai chị rồi lại hỏi lớn: Tại sao mẹ lại giết con? Tại sao mẹ lại giết con?...
-        Không! Không! Mẹ xin lỗi con, mẹ biết lỗi của mình rồi, tha lỗi cho mẹ, con ơi…không…không…

***

Nè cô, dậy…dậy! Cô làm gì mà la dữ vậy - Tiếng gọi của người ngồi kế bên làm Ngọc Anh tỉnh giấc. Trong khi ngồi chờ đến phiên mình, cô đã thiếp đi lúc nào không hay… Đang bần thần thì nghe tiếng loa vang lên.  
-        Xin mời thai phụ Nguyễn Ngọc Anh vô phòng…
-        Xin mời thai phụ Nguyễn Ngọc Anh vô phòng khám! …Xin nhắc lại thai phụ Nguyễn Ngọc Anh có ở đây không mời vô phòng khám…

Bỗng cô đứng phất dậy, chạy vội ra khỏi phòng khám, như ma đuổi, vừa chay vừa ôm bụng, rồi nói: “Mẹ xin lỗi con, mẹ xin lỗi con. Mẹ không bỏ con đâu, không bao giờ mẹ bỏ con…”
Cô chạy đi để lại sau lưng của cái nhìn ngơ ngác của hơn chục cô gái khác đang ngồi chờ đến lượt mình.

Bầu trời hôm nay trong xanh lạ thường…hình như có gió…

Lm. Mar - Aug Bùi Văn Hồng Phúc, Dòng Thánh Thể (SSS)



Thứ Năm, 5 tháng 4, 2018

Truyện ngắn LẤY CHỒNG NGOẠI ĐẠO

Truyện ngắn

LẤY CHỒNG NGOẠI ĐẠO

Trong nhóm Huynh trưởng, tuy không phải là đứa đẹp nhất nhưng có lẽ Quỳnh Như được nhiều người chú ý bởi vẻ ngoài dịu dàng, đằm thắm. Chính vì thế mà đám con trai trong giáo xứ luôn nhắc đến Quỳnh Như mỗi khi có dịp tụ tập lại với nhau. Đám con trai xem việc quen được Quỳnh Như là một thành tích đáng nể.

***

Ông chánh Tuần, ba Quỳnh Như cũng biết thế nên rất khó khăn với con. Sợ con chọn nhầm người. Ông luôn nhắc con phải cẩn thận chọn chồng, nhất là chỉ được lấy người có đạo, không quen người ngoại đạo. Ông nói, lấy chồng có đạo người ta còn biết Chúa, biết Mẹ mà ăn ở đàng hoàng, chứ lấy người ngoại đạo khó sống hòa thuận với nhau. “Đồng vợ đồng chồng tát biển đông cũng cạn”, đúng lắm. Nhưng đồng vợ đồng chồng thì không chỉ là cùng chung sở thích, quan điểm sống…mà còn là cùng chung niềm tin. Niềm tin mới là thứ quan trọng nhất mà vợ chồng cần giống nhau. Bởi có niềm tin vào Chúa là có tất cả, con biết không!

***

Quỳnh Như thì cứ vâng vâng dạ dạ mỗi khi cha dạy bảo. Chưa bao giờ cô cãi lại cha dù chỉ một câu. Tuy vậy, bỏ ngoài tai những lời cha nhắc nhở, cô lỡ quen và yêu một người ngoại đạo. Anh làm chung công ty với cô. Nghe nói anh ta là con nhà Đảng, cũng có máu mặt ở Sài gòn này. Tình yêu của họ cũng trong sáng, cũng ngọt ngào như bao cặp tình nhân khác. Cả hai hứa hẹn sang năm, qua Mùa Chay sẽ làm đám cưới. Tuy vậy, người yêu cô ra điều kiện:
-        Gia đình anh đã ba đời nay theo Đảng, nên anh không thể vì em mà theo đạo. Nếu em đồng ý thì chúng ta sẽ cưới nhau. Còn không thì chia tay.
Ai biết được rằng Quỳnh Như lại quá lụy tình, yêu anh quá nhiều, cô không thể xa rời anh được. Thiếu anh cô không còn thiết tha gì cuộc sống này nữa. Thế nên, dù biết rằng không được cha cho quen người ngoại đạo, nhưng cô vẫn yêu và chọn anh làm chồng. Con tim có lý lẽ của nó. Cô không thể kiểm soát được mình nữa. Chỉ biết yêu anh như con thiêu thân và chấp nhận hết những điều kiện anh đưa ra.
Ông chánh Tuần biết chuyện la mắng con rất nhiều. Ông vẫn một mực giữ quan điểm: Không lấy chồng ngoại đạo! Tuy vậy, Quỳnh Như dường như bỏ ngoài tai những lời của cha, một mực bảo vệ tình yêu của mình. Cô vẫn thường xuyên qua lại với người yêu. Sự ngăn cản của cha không những làm cho họ xa nhau mà ngày càng gắn bó với nhau nhiều hơn.

***

Bà Cúc, vợ ông chánh Tuần mới đi chợ về đến đầu ngõ đã nghe tiếng chồng oang oang la rày con:
-        Mày không nghe lời tao thì tự lo lấy thân mày. Quen người vô đạo, chẳng biết Mẹ, chẳng biết Chúa, rồi về sống làm sao mà hòa thuận, còn con cái, mày có lo nổi cho chúng nó không?
Quỳnh Như trả lời cha:
-        Ba xem biết bao nhiêu người lấy chồng có đạo, nhưng có tốt với vợ con đâu. Cái chính là tình yêu. Con và anh ấy yêu nhau thật sự, không gì có thể chia cách được con và anh ấy.
-        Yêu với chả  đương! Không nhiều lời gì hết, tao nói không cưới là không cưới – ông trả lời dứt khoát với con.
Quỳnh Như hằng ngày dịu dàng là thế, nhưng nay bỗng chốc cô cũng thay đổi. Cô nghiêm nghị trả lời cha.
-        Nếu ba không bằng lòng…con sẽ bỏ nhà mà theo anh ấy…
Ông Tuần trợn mắt bất ngờ, vì từ trước đến giờ, con gái chưa bao giờ cãi lời ông.
-        Mày còn cãi lại hả. Chưa bao giờ mày cãi lại, nay chỉ vì thằng đó mà mày dám cãi cha mày. Đồ…con bất hiếu.

Ông Tuần nói chưa dứt câu thì bà Cúc lên tiếng can ngăn:
-        Thôi thôi ông ơi! Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh. Giờ nó phải lòng người ta thì ông cứ gả nó đi. Trong nhờ đục chịu.
Bà vừa nói vừa cố xoa dịu chồng:
-        Giờ con cũng lớn rồi, hơn nữa thời buổi này mà ông còn bắt con quen người có đạo, tìm đâu ra. Thì nếu được cũng tốt, còn không được thì mình có dịp để truyền giáo. Chẳng phải ông làm Ban Hành Giáo, đã giải quyết không biết bao nhiêu người lấy chồng ngoại đạo đó sao? Ông chấp nhận cho con nó vui. Vợ chồng mình có mỗi đứa con này thôi.
Nghe đến câu “Vợ chồng mình có mỗi đứa con này thôi!” làm ông chợt dịu lại. Thì cưới nhau cũng cả chục năm mới sinh được Quỳnh Như nên ông thương con gái nhiều lắm. Cái gì ông cũng cho con, chiều con. Tuy vậy, việc nó đòi lấy chồng ngoại đạo ông vốn đã không bằng lòng, đàng này, người ta còn không chịu theo đạo nữa, ông không thể nào chấp nhận được.
Bà Cúc được thế nói tiếp:
-        Ông xem, ông là trưởng Ban Hành Giáo đã hai khóa rồi. Trong giáo xứ này còn ai xa lạ với ông nữa. Ông mà làm khó quá, con nó bỏ đi, lúc đó làm sao mà ông còn mặt mũi đâu mà nhìn mọi người. Rồi cha xứ, rồi bà con hàng xóm…Ông nghĩ kỹ lại đi. Con dại cái mang. Con nó hư là tại tôi, có gì thì ông cứ la rày tôi. Đừng làm khó con ông ơi…
Vừa nghe câu “còn mặt mũi nào mà nhìn mọi người” làm ông Tuần dịu xuống. Ông nói với con.
-        Mày làm gì thì tùy mày. Tao nói trước, sau này có chuyện gì thì đừng bao giờ vác mặt về đây!

***

Khác với đám bạn trong nhóm Huynh trưởng, được tổ chức đám cưới long trọng trong nhà thờ, Quỳnh Như phải làm phép chuẩn ở nhà nguyện trong âm thầm với hai người làm chứng, cha mẹ và vài ba đứa bạn thân. Nghe nói chồng của Quỳnh Như còn không chịu đọc theo công thức phép chuẩn nữa. Anh ta trả lời, nếu anh đọc như công thức có sẵn sau này anh phải chịu trách nhiệm thì sao. Quỳnh Như khóc hết nước mắt khuyên mãi, anh mới chịu đọc.

***
Cưới nhau được hơn tháng thì chồng Quỳnh Như hiện nguyên hình là một kẻ vũ phu và bạo lực tình dục. Anh ta thường xuyên đánh đập và bạo hành tình dục. Biến Quỳnh Như thành một món đồ chơi của anh ta. Anh ta cấm cô không được về nhà, đạp đổ bàn thờ, cấm cô không được đi lễ…và đặc biệt cấm cô không được kể cho bất cứ ai. Ai mà biết chuyện anh sẽ hành hạ cô nhiều hơn.
Lấy nhau chưa được ba tháng cô biết mình mang thai. Chồng biết chuyện nhưng vẫn không tha cho cô. Anh vẫn thường xuyên hành hạ và bạo hành cô đến nỗi sẩy thai. Nhiều đêm, Quỳnh Như khóc hết nước mắt. Bao nhiêu lời dạy bảo của cha cô bỏ hết ngoài tai. Cô không thể ngờ một con người có bề ngoài học thức và thư sinh lại là một con sói già chuyên hành hạ, bạo lực tình dục…

***

Lâu lắm Quỳnh Như mới về thăm cha mẹ. Nhìn thấy cha mẹ cô nén kìm lại những giọt nước mắt chỉ chợt trào ra. Ông Tuần vì tai biến, nên không thể đi lại được. Một mình bà Cúc chăm sóc ông. Nhìn thấy con gái, bà Cúc hỏi thăm tại sao trên người lại có những vết thâm tím, cô trả lời là chẳng may vấp té. Mẹ cô nhìn con gái là biết chuyện, hỏi mãi cô mới trả lời trong nước mắt rằng bị chồng bạo hành bao nhiêu lâu nay. Hai mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc. Bà Cúc nói chuyện này phải giấu không cho ông Tuần biết. “ Tuyệt đối không cha ba con biết. Ổng mà biết được ông sẽ chết mất. Ổng không đủ sức chịu đựng đâu!”. Biết con khổ là thế nhưng bà cũng không thể khuyên con bỏ chồng, vì luật hôn nhân Công giáo không cho phép ly dị. Thế nên, dù đau khổ tột cùng cô vẫn sống chịu đựng và im lặng. Lâu lâu lại có dịp, về ôm mẹ mà khóc. Hai mẹ con cùng khóc…

***

Mười năm trôi qua mà dài dằng dặc như thể trăm năm. Mười năm cô phải sống trong địa ngục trần gian mà chưa một ai biết, ngoại trừ mẹ cô. Nhiều lần cô nghĩ đến tự tử, nhưng vì còn hai đứa con đang tuổi ăn tuổi học, còn cha mẹ nên cô bỏ qua tất cả lại tiếp tục chịu đựng những trận roi đòn và bạo lực tình dục. Mười năm chưa một lần cô được đến nhà thờ. Mười năm chưa một lần đi xưng tội, chưa một lần được tâm sự với ai dù rằng cố rất muốn. Dường như việc không nghe lời cha khiến Chúa cũng quay mặt đi với cô thì phải. Chỉ mười năm thôi mà cô Quỳnh Như ngây thơ ngày nào đã trở nên hao gầy, tiều tụy đến phát thương. Đám bạn nhiều khi còn không nhận ra mỗi khi giáp mặt.

***
Rồi ông Tuần qua đời. Nghe tin cha mất, Quỳnh Như thu xếp mọi công việc rồi dẫn hai đứa con về chịu tang cha. Vì làm trưởng Ban Hành Giáo đến hai khóa, nên rất nhiều người đến phúng viếng ông. Trong nhà, tràn ngập hoa là hoa. Nhưng  bó hoa to nhất, trang trọng nhất để ngay giữa nhà với hàng chữ: “Hai con Quốc Trung & Quỳnh Như và các cháu vô cùng thương tiếc ba, ông ngoại!”. Ai nấy nhìn thấy cũng nghẹn ngào. Nhiều người thì thầm to nhỏ: “Ông Tuần vậy mà có phước, có được đứa con gái và thằng rể thật có hiếu”. Hôm di quan ông ra nghĩa trang, nhiều người hỏi sao không có chồng cùng về, Quỳnh Như trả lời gọn lơ: “Dạ! chồng con bận đi làm ở nước ngoài không về kịp.” Xe tang được đẩy đi nhẹ nhàng, lòng cô cũng nhẹ nhàng như mây.
Khi quan tài chồng vừa đưa xuống lỗ huyệt thì bà Cúc ngất lịm. Mọi người dìu bà về nhà trước. Chôn cha xong, chờ mọi người về hết, Quỳnh Như quỳ bên mộ cha, ôm hai đứa con vào lòng mắt ráo hoảnh. Cô không khóc. Mười năm sống với chồng cô đã khóc quá nhiều rồi. Cô nói với cha như nói với mây với gió.
-        Ba ơi! Đã mười năm nay con nói dối ba. Ước gì thời gian quay trở lại, để con có thể nghe lời ba, dù chỉ một lần: Con không được lấy chồng ngoại đạo!…
Bầu trời hôm nay bỗng cao xanh quá! Chưa bao giờ Quỳnh Như có được niềm vui, kể từ ngày lấy chồng. Vậy mà hôm nay, ngày đưa cha về nơi vĩnh hằng cô lại vui. Phải, cô vui vì cha cô vẫn nghĩ rằng con mình đã tìm được hạnh phúc của mình.

***

Qua đám tang ông Tuần được 100 ngày, Quỳnh Như về, cô dọn dẹp lại cái giường của ba, lật chiếc gối lên, bất chợt rớt ra một bì thư với hàng chữ: Gửi con gái yêu quý của ba!
Con gái yêu!
Từ ngày con đi lấy chồng, ba buồn lắm vì phải xa con. Ba còn buồn hơn khi biết đời sống hôn nhân của con không hạnh phúc, mặc dù con và mẹ đã giấu ba. Ba không giận con, càng thương con nhiều hơn. Giờ ba bệnh tật, lại nằm một chỗ, không thể làm gì được cho con. Thôi thì ba chịu đựng sự đau khổ này để cầu nguyện cho con. Cầu cho con sớm thoát ra khỏi địa ngục trần gian, cầu cho con đủ sức vác Thánh giá mà theo chân Chúa. Con nhớ một điều, cho dù người ta có giết được thân xác, nhưng không bao giờ giết được linh hồn. Chồng con cấm không cho con đến với Chúa thì cũng đừng vì thế mà con bỏ Chúa. Bởi có Chúa trong lòng là có tất cả, có Chúa là có Thiên Đàng cho dẫu con đang phải sống trong đau khổ và bế tắc.
Mãi mãi yêu con, con gái duy nhất của ba!
 Đọc xong lá thư, cô khóc thật lớn như chưa bao giờ được khóc, rồi như chợt tỉnh, cô lau nước mắt và nói:
-        Ba ơi, nếu như ngày xưa con không nghe lời ba nên đã khổ, giờ con xin nghe lời ba dù ba đã không con. Phải chồng con đã bạo hành, đã cấm không cho con đến với Chúa. Nhưng con không vì thế mà bỏ Chúa. Bởi có Chúa trong lòng là có tất cả, có Chúa là có Thiên Đàng cho dẫu con đang phải sống trong đau khổ và bế tắc phải không ba...



Thứ Năm, 29 tháng 3, 2018

Truyện ngắn: NHỚ "MÙI CHÚA CHẾT”!

Truyện ngắn: NHỚ "MÙI  CHÚA CHẾT”!

Một trong những điều mà tôi nhớ nhất mỗi khi Tam Nhật Thánh đến, có lẽ là được hôn chân Chúa và nhất là được bốc nả ăn ( nả - loại gạo nổ hay còn gọi là nổ được rắc dưới chân Chúa trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh.)
Tụi con nít tụi tôi nao nức biết chừng nào vào những ngày này!
Tối thứ Sáu Tuần Thánh rủ nhau đi nghe ngắm thì ít mà mong chờ đến phần táng xác và hôn chân Chúa để được bốc nả ăn thì nhiều. Tại chúng tôi nghe mấy người lớn nói rằng: “Cả ngày ăn chay rồi, nên tối có thể được ăn nả của Chúa!”, thế là tụi con nít chúng tôi thích lắm. Chỉ chờ đến tối, để được ăn nả.

***

Thật không thể diễn tả được mùi nả thơm phức hòa quyện vào với mùi nước hoa từ lỗ đinh trên chân Chúa. Nó không thể diễn tả ra bằng lời, chỉ những ai đã từng là con nít, những ai đã từng đi hôn chân Chúa rất nhiều lần chỉ để bốc nả ăn, những ai từng bị các bà già chửi cho một trận vì ra vô nhiều lần bốc nả, mới có thể cảm nhận được mùi hương đặc trưng này. Bọn chúng tôi gọi đó là Mùi Chúa Chết!

***

Còn nhớ, ngày đó dù tôi rất sợ phải hôn chân Chúa vì toàn là máu, nhưng vẫn lấy hết can đảm mà lên hôn. Trước khi hôn phải quỳ gối trên chiếu rồi từ từ tiến gần tới quan tài của Chúa. Bọn chúng tôi thì cứ ào ào, nhưng cũng nghiêm chỉnh xếp thành hai hàng, quỳ xuống, “ngửi” chân Chúa một cái, rồi nhè nhẹ lùa tay vào quan tài Chúa bốc vội một nắm nả, thế là ba chân bốn cẳng chạy ùa ra ngoài. Chưa kịp ra đến ngoài, cả đám tụm lại chia nhau. Rồi lại tiếp tục vào hôn chân Chúa.
Cứ như thế, bọn con nít chúng tôi ra ra, vào vào...đến nỗi mấy bà đạo đức đang than mồ Chúa cũng nhiều lần “nổi máu điện” với chúng tôi. Còn nhớ khi đó, có một bà đang cầm micro than mồ rất xúc động, nhiều người rơi nước mắt. Chỉ vì đám con nít chúng tôi ồn ào, vì cái tội bốc nả nhiều lần, bà đang than khóc, bỗng bực mình mà chửi luôn vào cái micro: “Tụi mày ra ngoài hết không!” Cả đám con nít xanh mặt, còn người lớn lại khúc khích cười...

***

Thời gian trôi qua, tôi dần trưởng thành, rồi xa quê, xa giáo xứ để làm ăn sinh sống. Sống giữa thành phố đất chật người đông này dường như muốn kéo chúng tôi theo nhịp sống của nó. Nhiều khi, vì bận việc, vì tăng ca, vì bạn bè...mà rất nhiều lần tôi bỏ lễ Chúa nhật chứ đừng nói đến đi lễ hằng ngày như còn ở quê. Nhiều khi đi làm về, cầm cái điện thoại đọc vài tin tức, chát vài câu với bạn bè rồi lăn ra ngủ. Thế là hết một ngày...

***

Từ đầu Mùa Chay đến nay, cha xứ liên tục mời gọi cộng đoàn đi xưng tội, dọn mình mừng Chúa Phục Sinh. Tôi dự định đi mấy lần, nhưng rồi cũng chưa đủ can đảm để đến với Tòa Giải Tội. Một cái gì đó trong cõi lòng cứ ngăn cản tôi lại, dù rằng tôi luôn ý thức phải thay đổi đời sống cho tốt hơn.

***

Sáng nay thức giấc, bỗng nghe tiếng trống “tùng tùng” vang ra từ phía nhà thờ, khác với tiếng chuông như mọi ngày, tôi chợt nhận ra...hôm nay đã là Thứ Sáu Tuần Thánh, ngày Chúa Chết, ngày ăn chay kiêng thịt...Vậy mà tôi quên mất...
Bỗng dưng bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ ồ ạt trỗi dậy trong tôi. Làm sóng sánh nụ cười, xốn xang lồng ngực. Nước mắt ở đâu chảy tràn trên má. Đứa con nít trong tôi thức giấc...Chưa bao giờ kể từ ngày xa quê, tôi thèm được là một đứa con nít đến như thế. Để rồi được vô tư, tung tăng đến nhà thờ, để hôn chân Chúa và để được bốc nả ăn mà không phải bận tâm với cuộc mưu sinh.

***

Tôi tự nhủ, rồi thì thầm: “Chiều nay, đi làm về nhất định mình sẽ đi xưng tội!” Sẽ lại được hôn chân Chúa, và sẽ bốc một nắm nả, để ngồm ngoàm...ôi cái Mùi Chúa Chết, mùi của tuổi thơ.
MAPHUC, SSS

Thứ Sáu Tuần Thánh - 2018

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2018

ĐÁM TANG Kn 4:7-15; Mt 5:1-12 HẠNH PHÚC NƯỚC TRỜI

ĐÁM TANG
Kn 4:7-15; Mt 5:1-12

Bài đọc 1:
Lời Chúa trong sách Khôn Ngoan  (Kn 4:7-15)
Người công chính dù có chết non, cũng vẫn được an nghỉ. Vì tuổi thọ đáng kính không phải bởi sống lâu, cũng không do số tuổi. Ðối với con người, sự khôn ngoan còn quý hơn tóc bạc, sống không tì ố đã là sống thọ. Người công chính đẹp lòng Thiên Chúa, nên được Thiên Chúa yêu thương. Và họ sống giữa những kẻ tội lỗi, nên được Thiên Chúa dời đi nơi khác. Người đã cất họ đi, kẻo trí khôn họ bị thói gian ác biến đổi, hay tâm hồn họ bị tật xảo trá phỉnh lừa. Vì sức mê hoặc của sự ác làm lu mờ sự thiện, và dục vọng quay cuồng biến đổi tâm hồn chất phác. Người công chính nên hoàn thiện chỉ trong một thời gian ngắn, thì kể như đã hoàn tất một sự nghiệp lâu dài. Tâm hồn họ đẹp lòng Ðức Chúa, nên Người vội đem họ ra khỏi nơi gian ác. Người đời thấy thế mà không hiểu; họ không nghĩ được rằng đó chính là cách Người ban ơn, thương xót những kẻ Người tuyển chọn, và viếng thăm các thánh của Người.
Tin Mừng Mt 5:1-12
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mát-thêu
Thấy đám đông, Ðức Giê-su lên núi. Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. Người mở miệng dạy họ rằng: "Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Ðất Hứa làm gia nghiệp. Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an. Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng. Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương. Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa. Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ. Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. Quả vậy, các ngôn sứ là những người đi trước anh em cũng bị người ta bách hại như thế.


Lời dẫn đầu lễ
        Sự sống này chỉ thay đổi mà không mất đi. Kính thưa cộng đoàn! Hôm nay chúng ta tụ họp nơi đây để dâng Thánh lễ cầu nguyện cho cụ bà…..vừa được Chúa gọi về. Trong niềm tin của chúng ta, chết không phải là hết. Chết là chúng ta bước qua sự sống mới. Sự sống mới này là sống trong đau khổ, đời đời trầm luân, hay sống trong hạnh phúc trường cửu của Nước trời phụ thuộc hoàn toàn vào cách mà chúng ta sống ở đời này như thế nào.
        Sự ra đi của bà ắt hẳn làm cho những người thân trong gia đình phải đau buồn. Nhưng chính sự ra đi của bà nhắc nhở cho mỗi người chúng ta rằng chúng ra rồi cũng sẽ được Chúa gọi về như bà dù sớm hay muộn.
Dâng Thánh lễ này, chúng ta không chỉ cầu nguyện cho bà …sớm được hưởng hạnh phúc Nước Trời, mà cũng là cầu nguyện cho chính chúng ta luôn sống tỉnh thức chờ đợi ngày được Chúa gọi về.
Giờ đây, chúng ta hãy ăn năn thống hối lỗi lầm để xứng đáng cửu hành Mầu Nhiệm Thánh.



HẠNH PHÚC NƯỚC TRỜI
Kính thưa cộng đoàn! Hôm nay đám tang của cụ bà….., nhưng con lại nghĩ đến một chuyện hơi vui một chút. Vừa rồi, các cha trong nhà Dòng tổ chức sinh nhật cho cha cố Phê-rô . Năm nay ngài thọ 103 tuổi. Khi chúc mừng sinh nhật ngài, có một cha chúc mừng: “chúc cha cố sống lâu nữa nhé!” Cha cố lắc đầu trả lời: “Thôi, thôi, chán sống lắm rồi!” Cả nhà ai cũng cười.
Vâng! Thưa cộng đoàn, đời con người ai cũng cầu mong 3 thứ: Phúc, Lộc, Thọ; và người ta nhân cách những điều này thành ra những vị thần. Mong muốn đời sống của mình luôn có 3 vị thần này phù trợ.
Tuy vậy, với trường hợp của cha cố Phê-rô hay với cụ bà ….. hôm nay được cho là đã có thọ; vì người ta chỉ chúc nhau sống lâu trăm tuổi mà cụ bà của chúng ta đã hơn trăm tuổi. Vậy nghĩa là bà đã có được thọ. Tuy nhiên, cuối cùng bà cũng phải chết. Và thọ cũng hết.
Hoặc mỗi đầu năm mới, chúng ta chúc nhau tiền vô như nước, gia đình sung túc giàu sang. Tuy vậy, dù chúng ta có là tỉ phú thì khi xuôi tay nhắm mắt chúng ta cũng về với lòng đất với hai bàn tay trắng. Lộc rồi cũng hết.
Vậy con lại phúc. Khi con người chết có còn hạnh phúc không, thưa ông bà anh chị em?
Câu trả lời là còn. Hạnh phúc là cái duy nhất còn lại sau cái chết. Vì đối với chúng ta, chết không phải là hết. Chết là chúng ta bước vào một cuộc sống mới. Cuộc sống đó sẽ là đau khổ trầm luân xa rời Thiên Chúa hay hưởng hạnh phúc đời đời trên thiên đàng phụ thuộc vào cách mà chúng ta sống các mối phúc ngay ở đời này.
Thật vậy, Chúa biết rõ chúng ta trong thân phân con người, ai rồi cũng sẽ chết. Bởi “tính tuổi đời trong ngoài bẩy chục, mạnh giỏi chăng là được tám mươi, mà phần lớn là gian lao khổ cực, cuộc đời thấm thoát chúng con đã khuất rồi.” (Tv 90,10). Thế nên, vì yêu thương, Chúa không muốn chúng ta phải chết đời đời, nhưng sẽ được sống lại hưởng hạnh phúc trường cửu trên Thiên đàng. Vì thế, Chúa đã ban cho chúng ta Tám Mối Phúc, như là những chỉ dẫn cụ thể nhất, để những ai tìm kiếm và sống các mối phúc đó ngay ở đời này thì sẽ được hạnh phúc vĩnh cữu đời sau.
Tám Mối Phúc Đức Giê-su chỉ dẫn cụ thể là: tinh thần nghèo khó, nhân đức hiền lành, tâm hồn sám hối, luôn khao khát sống công chính, có lòng thương xót, có tâm hồn trong sạch, biết ăn ở hòa thuận, bị bách hại vì đức Tin. Ai sống theo 8 tinh thần này thì được xem là người công chính. Mà người công chính thì còn hơn cả tuổi thọ và tài lộc: “Người công chính dù có chết non, cũng vẫn được an nghỉ. Vì tuổi thọ đáng kính không phải bởi sống lâu, cũng không do số tuổi. Ðối với con người, sự khôn ngoan còn quý hơn tóc bạc, sống không tì ố đã là sống thọ.” (Kn 4,7-8). Như vậy, tuổi thọ và tài lộc chưa hẳn là điều cao quý nhất mà con người cần. Điều con người cần chính là sự khôn ngoan, chính sự khôn ngoan chỉ dẫn cho con người biết được rằng cần phải sống các mối phúc và xây dựng các mối phúc ngay ở đời này. Vì chỉ có các mối phúc mới mang lại cho con người  hạnh phúc Nước Trời.
Tuy vậy, các mối phúc Đức Giê-su đưa ra ở đây lại trái ngược với não trạng của con người. Và không dễ để có thể sống trọn vẹn các mối phúc này. Ai lại tự dưng chọn một đời sống khó nghèo, bởi bần cùng sinh đạo tặc. Ai khi không lại muốn hiền lành, bởi hiền quá hóa khờ, người ta ăn hiếp. Có ai thích sầu khổ bao giờ, bởi sầu khổ sẽ làm cho ta héo tàn…Vâng! theo bản tính tự nhiên, hễ khó khăn là chúng ta tìm cách tránh né. Tuy vậy, khi chúng ta tránh né là chúng ta đang sống theo kiểu thế gian. Thật vậy, thế gian luôn tìm kiếm những gì dễ dàng và chỉ mang lại cái chết mà thôi. Tiền tài, danh vọng, sự sống trường cửu…tất cả sẽ ra đi theo cát bụi bởi con người và những thứ nó thuộc về đều chỉ là cát bụi. Chỉ có những gì thuộc về Thiên Chúa mới có sức sống trường cửu. Hạnh phúc đến từ Thiên Chúa. Hạnh phúc không có nghĩa là chúng ta đạt được một điều gì đó theo sự mong mỏi của mình. Hạnh phúc là sống các giới răn của Chúa. Hạnh phúc tự nó có giá trị trường tồn.

Nói tóm lại sự ra đi của cụ bà….không khỏi không làm cho chúng buồn phiền. Tuy nhiên, nhìn vào chính sự ra đi của bà mang lại cho chúng ta tia hy vọng. Cuộc sống này, tiền tài danh vọng, hay tuổi thọ trăm năm rồi cũng sẽ qua đi. Chỉ có hạnh phúc mới là thứ còn lại sau cái chết. Hạnh phúc đó không tự nhiên mà có mà chúng ta phải thực hành ngay khi còn sống ở đời này. Đó là Tám Mối Phúc mà Đứa Giê-su đã thương yêu ban cho chúng ta. Amen

MA.PHUC,SSS

Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

CHƯƠNG TRÌNH CHẦU ĐẠI HỘI DI DÂN GIÁO PHẬN SÀI GÒN CHỦ ĐỀ: DI DÂN SỐNG NIỀM VUI GIA ĐÌNH VÀ TRUYỀN GIÁO

CHƯƠNG TRÌNH CHẦU
ĐẠI HỘI DI DÂN GIÁO PHẬN SÀI GÒN
CHỦ ĐỀ: DI DÂN SỐNG NIỀM VUI GIA ĐÌNH VÀ TRUYỀN GIÁO

1.    Tập trung cuối nhà thờ
2.    Đặt Mình Thánh cuối nhà thờ
3.    Rước vào nhà thờ - hát : Chúng con về nơi đây
Thứ tự đoàn rước: chia theo từng vùng Bắc – Trung - Nam

PHẦN 1: TỪ BỎ MÁI ẤM GIA ĐÌNH
1.    Giới thiệu các di dân đại diện các vùng trong cả nước:
2.    Nghe nhạc: Nỗi lòng xa xứ
3.    Tâm tình xa xứ:

PHẦN 2: CÁM DỖ NƠI ĐẤT KHÁCH
1.    Tâm tình
2.    Hát: Chúa Biết Lòng Con
3.    Tâm tình sám hối

PHẦN 3: XÂY DỰNG GIA ĐÌNH
1.    Lời Chúa: Mc 10, 2-12
2.    Chia sẻ

PHẦN 4: LỜI NGUYỆN
Lời nguyện kết
Phép lành Mình Thánh
Hát kết: Xin Vâng



CHƯƠNG TRÌNH CHẦU
ĐẠI HỘI DI DÂN GIÁO PHẬN SÀI GÒN
CHỦ ĐỀ: DI DÂN SỐNG NIỀM VUI GIA ĐÌNH VÀ TRUYỀN GIÁO

PHẦN 1: TỪ BỎ MÁI ẤM GIA ĐÌNH
1.   Giới thiệu các di dân đại diện các vùng trong cả nước:

1.1.      Di dân Miền Bắc
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể! Chúng con là những anh chị em di dân đến từ miền Bắc xa xôi. Vượt ngàn dặm xa chúng con đến tận miền nam này để làm ăn sinh sống/ mang theo cả một truyền thống văn hoá làng xã/ gắn liền với cây đa/ cây đề/ hàng tre khóm trúc/ tiếng chuông nhà thờ mỗi sáng lại từ xa xa vọng về./ Vùng quê ấy yên bình làm sao,/ hiền hoà làm sao./ Nhưng lạy Chúa,/ cuộc sống mỗi thời mỗi khác,/ dù cho chúng con có siêng năng bán lưng cho trời bán mặt cho đất/ để cố giữ lấy gốc đa bến nước,/ có cố công cày cấy thì làm sao đủ sống khi mà người người/ ngày càng nhiều/ mà ruộng đất chỉ có một đôi ba công./ Rời bỏ vùng quê yên bình, chúng con lặn lội đến phương Nam ồn ào náo nhiệt này tìm kiếm công ăn việc làm/ mang theo cả một bầu trời ước mơ./ Để rồi bao nhiêu năm theo dòng đời đua chen,/ phiêu dạt nơi phồn hoa cát bụi,/ đôi khi cánh cò xưa lạc vào giấc mơ./ Nước qua cầu thời gian trôi mau,/ nơi bền lâu là nơi lắng sâu,/ là thiếu quê hương biết về đâu./ Thôi thì đành ở lại bên Chúa,/ một chốc lát thôi/ để được sống lại những phút yên bình ngày nào/ vốn đã bị sự ồn ào của phố thị nơi đây lấn át.


1.2.      Di dân Miền Trung
Lạy Chúa! Chúng con đến từ miền Trung đầy sỏi đá và nắng nóng./ Quê hương chúng con nghèo lắm,/ mùa đông thiếu áo,/ hè thời thiếu ăn./ Trời rằng,/ trời hành cơn lụt mỗi năm/ khiến đau thương tràn ngập khắp nơi./ Nhiều khi chúng con tự hỏi/ không biết Miền trung có phải là con ghẻ của mẹ thiên nhiên hay không/ mà hàng năm phải hứng chịu không biết bao nhiêu là thiên tai từ lũ lụt,/ giông bão,/ hạn hán/ giờ lại còn thêm ô nhiễm môi trường./ Việc xa quê hương/ có lẽ là việc làm khiến nhiều người dân miền Trung chúng con phải hối tiếc./ Nhưng biết làm cách nào bây giờ,/ chúng con phải đi thôi,/ phải xa nơi chôn nhau cắt rốn/ để kiếm tìm một cuộc sống tươi sáng hơn/ chỉ có việc làm nơi đây/ mới có thể giúp chúng con phần nào ổn định cuộc sống/ và góp phần giúp bố mẹ,/ các em nơi quê nhà bớt cực khổ.


1.3.      Di dân Miền Nam
Phải, Lạy Chúa! Chúng con nhớ thương lắm nơi làng quê niềm Nam thân yêu/ Người ta nói dân miền Nam phóng khoáng,/ vô tư,/ đời sống vui vẻ ít lo toan/ gắn liền với câu hò điệu lý, những làn điệu dân ca, những bài tân cổ giao duyên./ Hình ảnh những đồng lúa rộng mênh mông thẳng cánh cò bay gắn liền với ký ức mỗi người chúng con./ Xa quê, xa cánh đồng,/ con sông,/ xa gia đình/ làng xóm,/ chúng con đến đây mang theo nỗi niềm nhớ mong quê nhà đầm ấm tình quê, tình làng xóm. Dừng lại phút giây ít ỏi bên Chúa trong lúc này, chỉ mong ước sao cho gia đình nơi làng quê thân yêu luôn được bình yên. Nơi đó có bóng của mẹ lom khom bên bếp lửa, dáng cha liêu xiêu vác cuốc ra đồng, đàn em tung tăng nô đùa trên cánh đồng lúa bát ngát xa tít chân trời.

Tâm tình xa xứ  
Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể!/ Chúng con là những anh chị em di dân,/ từ nhiều vùng miền khác nhau đến vùng đất Khiết Tâm này để lập nghiệp,/ với hy vọng nơi vùng đất an lành và trù phú này/ sẽ mang lại cho chúng con cuộc sống ấm no hạnh phúc./ Ít là hơn ở quê nhà,/ nơi chỉ có sỏi đá và nắng nóng./ Cuộc sống vất vả nơi đất khách quê người với cơm – áo – gạo – tiền/ chiếm hết ngày sống của chúng con./ Chúng con dường như chẳng có mong ước nào hơn/ ngoài ước mơ một công việc ổn định /hầu có đủ tiền trang trải cho bản thân và gia đình.
Lạy Chúa!/ Chúng con quỳ đây bên Chúa/ nhưng trong thâm sâu cõi lòng mỗi người chúng con/ là một nỗi nhớ thương quê nhà da diết./ Cái không khí se se lạnh của những ngày cuối năm/ tuy không quá lạnh như quê nhà/ nhưng không hiểu tại sao/ lòng mỗi người chúng con như co thắt lại./ Cuộc đời công nhân quanh năm bộn bề lo âu,/ những ngày cuối năm lại càng bận rộn hơn nữa/ bởi phải tăng ca,/ thôi thì chịu khổ chút xíu để về quê,/ may ra cũng có ít quà cho ba mẹ và các em./ Nhiều lúc chúng con tự hỏi:/ “Ta tìm gì đây giữa xa hoa thị thành?”/ để rồi ngày này qua ngày khác/ lúc nào cũng lùa phải vội chén cơm/ cho kịp giờ tăng ca.
Rời khỏi công ty,/ trở về  với căn phòng trọ sập xệ,/ ẩm mốc,/ hôi thối,/ nhiều bữa trời nóng oi bức như lửa thiêu /nhưng vẫn phải gượng cười để sống. /“Bạn bè quanh ta bao mọi miền quê xa. /Lưu lạc về đây sống tha phương từng ngày./ Phận đời nổi trôi theo dòng đời mưu sinh.”
Vâng lạy Chúa!/ Bỏ qua những bộn bề của cuộc sống,/ chúng con xin dành cho bản thân mình một chút thời gian dừng lại,/ thinh lặng để nghỉ ngơi,/ hít thở,/ để biết rằng chúng con đang sống,/ đang hiện hữu./ Mà chính Chúa là Đấng ban lại cho chúng con sự hiện hữu này./ Thế nên,/ một chút thinh lặng cũng là thời gian chúng con nhìn lại bản thân mình trong mối tương quan với Chúa và tha nhân./ Thinh lặng để nhận ra biết bao ân huệ Chúa đã thương ban một cách nhưng không trên mỗi người chúng con.
PHẦN 2: CÁM DỖ NƠI ĐẤT KHÁCH
1.    Tâm tình sám hối
Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể!/ Rồi những ngày lạ lẫm nơi đất khách quê người cũng qua/ chúng con mau chóng hoà nhập vào cuộc sống đầy bon chen nơi đây./ Cuộc sống êm ả ngày nào/ giờ trở nên quá đỗi vất vả với cơm áo gạo tiền/ Thế nên nhiều khi chúng con cứ hỏi:/ Chúa ở đâu?/ Tại sao lại để con khổ cực như thế này?/ Chúa ở đâu?/ Tại sao lại không ban cho con một công việc ổn định? /Chúa ở đâu?/ Tại sao không ban cho con như lòng con cầu nguyện./ Chúa đã nói: “anh em cứ xin thì sẽ được”/ mà có bao giờ con thấy Chúa nhận lời con cầu nguyện/. Chúa vẫn cứ thinh lặng,/ như chưa từng hiện diện./ Giữa những khó khăn nhất,/ giữa những đau khổ nhất,/ Chúa có thật không?/ Hay chúng con cầu nguyện chỉ là cầu may hên xui như một canh bạc./ Nhiều lúc,/ niềm tin của chúng con tưởng chừng như tan theo mây khói,/ mất hy vọng/, mất niềm tin./ Bao nhiêu người sống có tin Chúa đâu mà họ vẫn cứ giàu sang./ Bao nhiêu người làm ăn gian dối mà vẫn ung dung tự tại,/ sống hả hê trong sung sướng.
Lạy Chúa,/ cũng chính vì cứ mãi than thân trách phận mà rất nhiều lần trong cuộc sống chúng con còn trách luôn cả Chúa./ Chúng con chỉ biết đòi hỏi theo ý riêng của mình./ Tại sao thế này? /Tại sao thế kia?/ Mà thử hỏi ai trong chúng con dành ra một vài phút thinh lặng để đứng lại,/ để suy nghĩ,/ để đọc ra ý Chúa thông qua những dấu chỉ thường ngày trong cuộc sống./ Để rồi nhận ra tiếng Chúa,/ nhận ra ý Chúa mà thực thi./ Điều quan trọng,/ không phải là được Chúa ban ơn cho những lời cầu nguyện của mình,/ nhưng là nhận ra sự hiện diện của Chúa qua từng biến cố của cuộc sống,/ nhận ra được chúng con có một Người Cha luôn rất mực yêu thương chúng con, /và nhận ra được rằng con là con của Cha,/ tất cả mọi sự của con đều là của Cha/ và tất cả mọi sự của Cha đều là của con./ Và Cha,/ đang ở đây,/ cùng hiện diện với Chúa Giê-su – người anh cả nơi Bí Tích Thánh Thể, /diện đối diện với chúng con,/ cha hiểu chúng con,/ cha luôn dành phần tốt nhất cho chúng con.

Hát Chúa Biết Lòng Con

Lạy Chúa! Vậy đấy,/ nhiều khi những tất bật của cuộc sống khiến chúng con không còn nhớ gì đến Chúa./ Nhiều khi việc đi lễ chẳng còn ý nghĩa gì chỉ ngoài bổn phận giữa đạo mà thôi./ Rồi khi gặp những khó khăn,/ thất bại trong cuộc sống chúng con quay ra trách Chúa tại sao lại không ban cho chúng con như ý chúng con xin./ Vẫn biết ơn Chúa luôn ban dồi dào trên mỗi người chúng con/ và Chúa luôn mong muốn chúng con sống theo Thánh ý Chúa./ Thế mà lạy Chúa,/ vì những yếu đuối của thân phận con người,/ chúng con đã hết lần này đến lần khác phạm tội mà xúc phạm đến chính bản thân chúng con – vốn là Đền thờ của Thánh Thần Chúa,/ xúc phạm đến anh chị em xung quanh bằng lồi sống thờ ơ,/ thiếu bác ái,/ thiều tình người/… và xúc phạm đến Chúa là Đấng chân thật.
Giờ phút này, với hết lòng ăn năn thống hối,/ chúng con thành thật xin lỗi Chúa./ Xin Chúa thương chớ chấp tội và tha thứ cho chúng con./ Như Phêrô ngày nào đã ăn năn thống hối sau khi chối Chúa./ chúng con chẳng còn biết nói gì hơn trong lúc này:/ lạy Chúa,/ Chúa biết lòng con./ Giã như Chúa hỏi chúng con như Phêrô khi xưa:/ “con có yêu mến thầy không?” con xin trả lời:/ “lạy Chúa,/ Chúa biết lòng con luôn yêu mến Chúa.” /Nhưng do mang trong mình thân phận yếu đuối của kiếp người/ đã bao lần con chối Chúa giữa chợ đời, để rồi đời con cứ mãi lênh đênh, xao xuyến, và cô đơn./ Thế nên chỉ dám nói rằng: “Lạy Chúa, Chúa biết lòng con! Amen.
2.    Hát: Chúa Biết Lòng Con - Sáng tác: LM Ân Đức
1. Lạy Chúa! Chúa biết lòng con, Chúa biết lòng con. Chúa biết lòng con muốn yêu mến Chúa, Chúa biết lòng con muốn say mến Chúa. Dẫu tình con phai tàn hoen úa, dẫu đời con bao lần xa Chúa. Nhưng con tin Ngài vẫn đợi chờ, Ngài vẫn đợi chờ.
2. Lạy Chúa! Chúa biết lòng con, Chúa biết lòng con. Chúa biết lòng con vẫn luôn đói Chúa, Chúa biết lòng con vẫn khao khát Chúa. Như mảnh đất khô chờ mưa xuống, như màn đêm mong trời mau sáng, như con thơ trông bóng mẹ về, trông bóng mẹ về.
ĐK.
Hơn một lần đời con bội bạc Tình Chúa, quên lời thề hứa, con lao đao sóng gió ngả nghiêng, con vô tâm chối Chúa từng phen. Để lòng con xao xuyến cô đơn.
3. Lạy Chúa! Chúa biết lòng con, Chúa biết lòng con. Chúa biết lòng con muốn yêu mến Chúa, Chúa biết lòng con muốn say mến chúa. Chúa nhìn con u buồn đôi mắt, Chúa nhìn con cho lòng tan nát: Ôi Giê-su, con muốn trả lời: Yêu Chúa trọn đời.

PHẦN 3: XÂY DỰNG GIA ĐÌNH
1.    Lời Chúa: Mc 10, 2-12
2.    Chia sẻ
Các bạn di dân thân mến! Nãy giờ chúng ta đã ôn lại 2 chặng đường mà mỗi người chúng ta đều đã trãi qua: Rời bỏ quê nhà, thứ hai là những va vấp lỗi phạm nơi cuộc sống thành thị. Giờ đây thầy mời chúng ta bước qua chặng thứ 3 và cũng và chặng quan trọng trong đời sống chúng ta đó là Xây Dựng Gia Đình. Vâng! Không phải ngẫu nhiên mà Mẹ Giáo Hội chọn năm nay là năm Niềm Vui Đời Sống Gia Đình. Bởi có quá nhiều thử thách khó khăn với các bạn trong thời gian chuẩn bị bước vào đời sống hôn nhân.
 Người Việt nam chúng con có câu “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”, nghĩa là sinh con nếu là trai dù chỉ một đứa cũng là con, nhưng nếu là gái thì có đến mười cũng vẫn không tính. Điều đó cho thấy, từ xưa cha ông chúng ta đã có tư tưởng trọng nam khinh nữ. Nhất là trong chế độ phong kiến, người phụ nữ không có một quyền lợi cũng như địa vị nào trong xã hội, là người luôn phải phục tùng người nam, lệ thuộc vào người nam. Trong hôn nhân vấn đề này lại càng gay gắt hơn, vì thế mới có câu “xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử”. Người phụ nữ khi lấy chồng thì trong nhờ đục chịu, phụ thuộc vào chồng, chồng chết phải ở vậy thờ chồng… “ trai năm thê bảy thiếp, gái chính chuyên một chồng”. Vấn đề đặt ra là: Có thật sự là người đàn ông được phép có nhiều vợ và muốn lấy ai thì lấy muốn bỏ ai thì bỏ, còn người phụ nữ là chỉ là một sở hữu của người đàn ông? Đó cũng là câu hỏi mà những người Pharisiêu đã hỏi Chúa mà bài Tin Mừng vừa cho chúng ta biết: “thưa Thầy, chồng có được phép rảy vợ mình không?”
Có một em thiếu nhi tâm sự trên một tờ báo như sau: “Ngày ba mẹ ra tòa, con thẫn thờ nhìn ba mẹ cãi nhau. Dù con đã chứng kiến biết bao nhiêu lần như thế, nhưng hôm nay linh cảm báo cho con rằng: con sẽ không được nhìn ba mẹ cãi nhau nữa. Con cố nén dòng lệ cay sè để đón nhận kết quả cuối cùng: con phải xa mẹ hoặc xa ba. Ba mẹ có biết, dù kết quả thế nào, thì đối với con cũng là mất mát như nhau. Điều gì đến cũng phải đến: con mãi mãi xa mẹ, về ở với ba cùng người mẹ kế. Cuộc sống của con giờ như chiếc bóng. Con ý thức được sự hiện diện của mình trong ngôi nhà đôi lúc làm cho niềm vui không vẹn toàn. Hàng ngày, bên cạnh con cũng có tiếng “mẹ” tiếng “ba” nhưng lòng con nặng trĩu khi nghĩ đến thân phận của mình…Mỗi sáng, tự lúc nào con đã không còn ngủ nướng, dù con rất thích. Mỗi buổi đến trường, con không còn nũng nịu để được ba chải đầu và quàng cặp lên vai… trường học nghiễm nhiên trở thành nơi con ỵêu thương nhất, nơi con được hồn nhiên vô tư như ngày nào còn có mẹ có ba…
Mẹ ơi con ước gì … mẹ là mẹ ruột của con chứ không phải là mẹ kế.”
Vâng! Đó là một trường hợp trong vô số những trường hợp các em có cha mẹ li dị ảnh hưởng lớn đến tâm lý của các em. Em bé kia vẫn còn hạnh phúc vì không bị bỏ rơi. Trong khi đó, biết bao nhiêu em khác đã phải tự mình kếm sống giũa chợ đời khi cha mẹ đã bỏ chúng để đi tìm hạnh phúc mới. Có em đã bỏ nhà ra đi vì không chịu đựng được những cuộc cãi nhau như cơm bữa của cha mẹ hay cha mẹ đánh đập các em một cách vô tội vạ, và đa số trong các em đều vướng vào các tệ nan xã hội, một số các bé gái còn bị xâm hại tình dục, hay bị lừa và bán qua nườc ngoài…và còn biết bao nhiêu mảnh đời bi đát khác nữa. Nguyên nhân do đâu, do các em hư đốn hay do những người lớn đã vô tình hay cố ý đẩy chúng vào đường cùng? Hầu hết các em lao vào các tệ nạn xã hội đều xuất thân trong nhưng gia đình có cha mẹ sống bất hòa luôn gây gỗ, không có hạnh phúc dặc biệt trong nhưng  gia đình cha mẹ li dị. Mà một trong những nguyên nhân chính dẫn đến sự li dị là xuất phát từ quan niệm trọng nam khinh nữ đã ăn quá sâu vào tiềm thức của con người.
Quay lại với lịch sử tạo dựng của Thiên Chúa, trong sách Sáng Thế St(2,18-24)  có đoạn như sau: “Đức Chúa là Thiên Chúa lấy một cái xương sườn của con người ra và lắp thịt thế vào. Đức chúa là Thiên Chúa lấy cái xương sườn đã rút từ con người ra, làm thành một người đàn bà và dẫn đến với con người. Con người nói: Phen này, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi! Nàng sẽ được gọi là đàn bà vì đã được rút từ đàn ông ra. Bởi thế người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình và cả hai thành một xương  một thịt”.
Như vậy, ngay từ lúc đầu Thiên Chúa tạo dựng con người có nam có nữ và có phẩm giá như nhau không ai cao trọng hơn ai. Người đàn ông sẽ gắn bó với người đàn bà, cùng ăn ở với nhau sinh ra con cái. Thế nhưng, vì ông bà nguyên tổ đã lạm dụng tự do phản bội lại Thiên Chúa nên bị mất ơn nghĩa với Ngài. Vì thế tình yêu của ông bà không còn trọn vẹn nữa, đã có những xáo trộn, đã có những nghi ngờ nhau, không tin tưởng vào nhau. Đến thời Chúa Giêsu đến trần gian thì một lần nữa Chúa khẳng định lại cho chúng ta về vấn đề này thông qua việc Chúa trả lời cho những thắc mắc của những người Pharisiêu. Khi những người Pharisiêu hỏi Chúa và để thử lòng Chúa: “thưa Thầy chồng có được phép rẫy vợ mình không?”câu hỏi của những ngươì Pharisiêu cũng là câu hỏi của nhiều bạn trẻ chúng ta đang hiện diện nơi đây. Mặc dù ai trong chúng ta cũng đã biết là không được phép li dị, thế nhưng chúng ta lại không chấp nhận điều đó. Phải chăng đó chính là hậu quả tội mà tổ tông chúng ta đã tự ý cắt đứt ơn nghĩa với Thiên Chúa là nguồn mạch của tình yêu, khi xa lìa với Thiên Chúa thì làm sao con người có thể đem lại tình yêu cho nhau được.
Nền luân lý nước Do Thái là nước của Chúa trải qua nhiều biến động, nên các tổ phụ đều chấp nhận đa thê và luật Mô Sê đã cho phép bỏ vợ nếu có lý do chính đáng. Dựa vào điều này nên những người Pharisiêu đã thử lòng Chúa Giêsu để xem Chúa giải quyết ra sao? và Chúa cũng đưa ra quan điểm của Người một cách mạnh mẽ: “sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không đựơc phân ly”. Thật vậy, Chúa đến thế gian không phải là để ban luật mới nhưng là để canh tân luật cũ. Nếu như luật Mô Sê cho phép li dị thì “ngay từ đầu công trình tạo dựng của Thiên Chúa đã làm nên con người có nam có nữ. Vì thế họ không con là hai nhưng chỉ là một xương một thịt …và như thế luật MôSê ra đời chỉ vì các ông lòng chai dạ đá nên ông Mô Sê mới viết điều răn đó cho các ông”.
 Các bạn di dân thân mến! Sống trong xã hội hôm nay, hôn nhân gia đình luôn là một vấn đề quan trọng và nhứt nhối. Có quá nhiều cạm bẫy của ma quỷ nhằm phá huỷ gia đình vốn là nền tảng của những tâm hồn ngay lành. Nếu như chúng ta không ý thức và hiểu rõ giá trị của đời sống vợ chồng để cho dục vọng, tiền bạc…và trăm ngàn lý do để vợ chồng không chung thuỷ thì một khi người vợ hoặc chồng nói xấu người bạn đời của mình hay quan hệ với người khác thì phải chăng họ đang nói xấu và làm nhục chính bản thân mình “vì cả hai đã thành một xương một thịt”. Không thể có hạnh phúc trong những gia đình mà chồng đèo bồng, vợ lang chạ, và khi “khi cơm không lành canh không ngọt” thì biết bao nhiêu cảnh hỗn lọạn xảy đến trong gia đình. Vợ chồng sẽ không còn quảng đại và cảm thông cho nhau như trước, không khí gia đình trở nên ngột ngạt nặng nề và sự chia rẽ cũng bặt đầu từ đấy. Nhưng hậu quả để lại trên những đứa con của hai người sẽ ra sao, rồi chúng sẽ đi về đâu? Mặt khác gia đình còn là nền tảng của Giáo Hội là tế bào của Giáo Hội. Nếu tế bào đó không sống, hay bị hư hỏng thì làm sao Giáo Hội phát triển được. Bởi vì khi con người phân li có nghĩa là đau thương, là chết chóc, là mất mát.

Như vậy, qua Lời Chúa chúng ta vừa nghe, Chúa mời gọi mỗi người chúng tahãy xét lại đời sống, suy nghĩ, việc làm của mình về vấn đề tình yêu hôn nhân gia đình, về sự bình đãng giữa hai giới nam và nữ. Một vấn đề rất bình thường nhưng cũng rất quan trọng. Nếu như ngày hôm nay, hầu hết các gia đình gần như đã lệch hướng và xa rời ý muốn của Thiên Chúa, thì nhiệm vụ đưa hôn  nhân trở về vị trí cũ không phải là nhiệm vụ của một nhóm nào, cá nhân nào, của các Giáo mục, linh mục mà là của mỗi bạn trẻ chúng ta.

Lạy Chúa! Xin cho mỗi người chúng con luôn có nhận thức đúng đắn về phẩm giá của mỗi người, bỏ đi tư tưởng trọng nam khinh nữ. Xin cho chúng con luôn biết trông cậy vào Thiên Chúa là nguồn mạch của tình yêu, để kín múc tình yêu đó và làm cho tình yêu trong gia đình luôn được triển nở để không còn những bất hạnh đổ vỡ trong gia đình. Xin cho các bạn trẻ chúng con biết ý thức lại lối sống của mình. Nhất là về vấn đề tình yêu hôn nhân gia đình, để chúng con có sự lựa chọn tương lai cũng như bạn đời của mình một cách đúng đắn. Và xin cho chúng con là những kitô hữu luôn biết rao truyền lời Chúa biết noi gương tình yêu của Chúa, để chúng con cũng biết chia sẻ tình yêu đó cho mọi người, và để người khác có thể nhận ra chúng con là môn đệ của Chúa vì: “cứ dấu này,người ta sẽ nhân ra được anh em là môn đệ của Thầy là anh em hãy yêu thương nhau” Amen./.


PHẦN 4: LỜI NGUYỆN 
Lời nguyện kết
Phép lành Mình Thánh

Hát kết: Xin Vâng

MAPHUC,SSS