Thứ Ba, 15 tháng 5, 2018

Truyện ngắn ĐỜI TU XUẤT

Truyện ngắn

ĐỜI TU XUẤT


        Ôm xác con vào lòng, hắn cố nuốt nước mắt vào tim. Đứa con, lẽ sống của hắn, tuy ngày xưa hắn từng muốn bỏ nó để giữ thể diện, nay cũng đã không còn. Tình yêu tan vỡ từ ngày vợ hắn bỏ ra đi, đến giờ lẽ sống cũng không còn, hắn không còn thiết tha gì cuộc sống này nữa. Ngước mắt lên Thánh Giá, hắn tự hỏi: Chẳng lẽ cái giá phải trả cho những sai lầm lại quá đắt vậy sao? Chẳng lẽ đời những kẻ tu xuất lại tệ hại vậy sao?

***
        35 tuổi tự nhiên hắn muốn đi tu. Nghĩ cũng lạ. Mà người ta nói tu đâu phải dễ. Không phải ai đi tu cũng được bởi Chúa gọi thì nhiều mà chọn lại ít. Biết thế nhưng hắn vẫn cứ cố gắng và nỗ lực. Mãi đến khi tìm hiểu đến  Hội Dòng thứ ba thì hắn mới được nhận. Hai Hội Dòng trước không nhận hắn bởi đơn giản “cây già thì khó uốn”. Hắn không nản chí, và đã thành công. Giờ cũng đã là thầy Sáu chứ chẳng chơi. Năm sau được người ta gọi bằng “cụ” rồi, hắn tự nghĩ thế rồi cười thầm.

***
        Lãnh chức phó tế được dăm ba tháng thì hắn gặp phải một xì-can-đan quá lớn. Trong một phút không kìm chế được bản thân trước lời mời gọi của người tình cũ, hắn đã sa ngã. Và kết quả là thai nhi đã được tám tuần tuổi. Trong lúc bế tắc, và thiếu cầu nguyện hắn tiếp tục phạm sai lầm lớn hơn khi đề nghị người tình phá thai. Người tình không chấp nhận…Sự việc vở lở, hắn bị trục xuất khỏi đời tu vì liên quan trực tiếp đến việc phá thai dù không thành. Hắn hồi tục như một kẻ thất bại.

***
Hắn cưới vợ khi cả hai đã quá tứ tuần. Thật ra cũng chẳng có cưới hỏi gì vì cả hai bên gia đình chẳng ai ủng hộ cho vợ chồng hắn. Một ông thầy tu xuất, lại đi lấy một người đàn bà lỡ thời cũng chẳng có gì hay ho. Hắn luôn phải sống trong cảnh chế giễu, có khi khinh thường ra mặt của dòng họ và hàng xóm. Thế nên, hắn dắt vợ ôm con đến một nơi không ai biết sự thật về hắn để sống.

***
        Nhiều người nói hắn đã ăn cơm nhà Chúa mà còn tu xuất thế nào Chúa cũng phạt. Mà chính hắn cũng nghĩ như vậy. Bởi đứa con hắn sinh ra không bình thường như bao trẻ khác. Nó bị bại não. Dù bác sĩ nhấn mạnh rằng do cả hai đã quá tuổi sinh sản, nhưng nhiều người và cả hắn vẫn cho rằng đó là do Chúa phạt. Cũng vì thế mà đời sống vợ chồng lúc nào cũng lục đục, tranh cãi.

***
Hơn bốn chục tuổi mà phải làm lại tất cả từ đầu, hắn không biết phải làm gì để có thể kiếm ra tiền nuôi vợ con, dù trước kia hắn đã tốt nghiệp kỹ sư xây dựng. Giờ ngay đến việc xin đi phụ hồ cũng không được nhận vì sức khỏe kém. Nào là tiền phòng trọ, nào là tiền thuốc chạy chữa cho con, nào là thuốc chữa bệnh viêm gan siêu vi B cho hắn, còn tiền cơm gạo, điện nước… đổ hết lên đầu một mình vợ hắn. Sự sĩ diện của một thằng đàn ông luôn làm cho hắn khắc khẩu với vợ. Hắn bắt đầu uống rượu, và rồi chìm đắm trong những con say để quên đi tất cả. Người đàn bà vì không chịu nổi cảnh khổ cực trần gian và “hình phạt dành cho những kẻ tu xuất” nên đã bỏ nhà ra đi theo tình yêu mới. Để lại hắn với đứa con bại não.

***
        Hận vợ phụ tình, hận đời bạc bẽo, hận Chúa đã trừng phạt, hắn lại uống và say. Đứa con không có mẹ bên cạnh, lại không được cha chăm sóc nên đã khép mi ra đi giữa một đêm mưa, khi hắn vẫn còn chìm trong con say. Sáng hôm sau khi cơn say đã qua đi cũng là lúc hắn phát hiện ra lẽ sống của hắn cũng đã được Chúa gọi về, hắn quỳ xuống, chỉ biết nhìn lên Thánh Giá. Hắn đấm ngực: “Lạy Chúa, Chúa trừng phạt con đi, Chúa giết con đi, Chúa để con sống làm chi nữa...giờ này khi con bước vào đường cùng như thế này thì Chúa hả hê lắm phải không…?

***
-        Giờ người đó làm sao rồi má? – Trường hỏi mẹ.
-        Gia đình của ổng đưa về, giờ đang ở nhà nhưng như người mất trí lúc tỉnh lúc mê. Siêng đi lễ lắm, lúc nào cũng có quyển Kinh thánh trên tay. Có mấy lần đi lễ, nhiều khi cha đang giảng còn chạy lên đòi giảng thay cha nữa…
Con thấy rồi đó, má nói rồi, con đi tu má ba không cản, nhưng đi tu khó lắm, mà đã đi tu mà còn xuất tu thì thế nào Chúa cũng phạt cho, rồi khùng khùng điên điên như thằng cha đó. Con liệu mà tu cho đàng hoàng.
-        Dạ! con biết rồi. - Trường gật gù.

***
Sáng hôm sau, Trường vác ba lô lên vai chào ba mẹ ra đi. Nó tự nghĩ, Chúa đã gọi thì cứ đi thôi, chứ Chúa không chọn thì biết sao được,… biết đâu mình sẽ được chọn thì sao?

Không quay mặt lại, nhưng Trường biết mẹ đang lau nước mắt.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS
       


Thứ Hai, 14 tháng 5, 2018

LỜI MỜI GỌI NÊN THÁNH TRƯỚC SỰ DỮ

LỜI MỜI GỌI NÊN THÁNH TRƯỚC SỰ DỮ


        Trong bất kỳ giai đoạn lịch sử của nhân loại cũng có những sự dữ, bất công, bạo lực, cái chết…luôn rình rập đe dọa, hãm hại con người. Ai cũng được mời gọi đứng lên chống lại cái xấu sự dối trá, cái chết bằng sự thật và sự sống của Thiên Chúa. Nhưng dường như sự dữ ngày càng lan rộng và bành trướng, nhất là khi chúng ta đang sống dưới một chế độ chính trị vô thần hiện nay.

1. KHỞI ĐI TỪ SỰ TỰ DO

Tự do là hồng ân cao cả mà Chúa đã ban cho loài người. Nhờ tự do mà con người biết chọn lựa những gì là tốt đẹp giữa những cái xấu. Thật vậy, nếu Chúa ban cho chúng ta tự do, và Chúa lại ban cho ta hai tờ giấy trắng giống nhau. Chúng ta sử dụng tự do và chọn lựa một trong hai, thì khi đó tự do trở nên vô ích bởi chọn tờ giấy nào cũng trắng như nhau. Tuy nhiên, nếu có một tờ trắng và một tờ đen, thì khi đó, tự do mới có ý nghĩa. Như vậy, sẽ dễ hiểu cho chúng ta, khi ngay từ đầu khởi nguyên, nguyên tổ của chúng ta đã sử dụng tự do sai lầm khi chọn lựa tờ giấy đen, nghĩa là nghe theo sự dữ mà xa rời Thiên Chúa. Chính vì thế, con người đã phải đau khổ và phải chết, hay nói cách khác, sự dữ đã làm chủ con người. Thế nhưng, Thiên Chúa nhân lành không bỏ rơi con người. Ngài dùng chính Con của mình để chuộc tội nhân loại, qua đó mọi người ở mọi thời và mọi nơi được mời gọi trưởng thành mỗi ngày trong sự tự do mà Chúa ban tặng.

2. VẤN ĐỀ SỰ DỮ

“Tại sao Chúa tốt lành lại để cho sự dữ lan tràn?” là cầu hỏi của mọi thời đại con người; và dường như nó chưa bao giờ có câu trả lời thỏa đáng. Tuy vậy, giả sử không có sự dữ thì tự do của chúng ta cũng không có giá trị vì chúng ta không có chọn lựa nào khác ngoài Thiên Chúa. Chính vì sự dữ luôn tồn tại buộc con người phải luôn ý thức tự do của mình mà chọn lựa Thiên Chúa thay vì sai lầm như tổ tiên xưa.

3. NÊN THÁNH TRƯỚC SỰ DỮ

Sự dữ tự nó là xấu tự bản chất, nhưng Thiên Chúa là Đấng toàn năng, Đấng có thể làm cho mọi sự đều sinh ích dành cho những ai có lòng yêu mến Người (x.Rm 8, 28). Thế nên, cho dù sự dữ vẫn tồn tại, thì nó trở thành một cơ hội để chúng ta nên thánh bằng cách biết sử dụng tự do của mình mà chọn lựa sự thật và sự sống của Thiên Chúa. Sự chọn lựa này được thể hiện qua lối sống của chúng ta. Đó là lối sống bác ái, yêu thương, hủy mình đi vì người khác.

4. NHẬN RA CHÂN TƯỚNG CỦA SỰ DỮ TRONG ĐỜI SỐNG

Ngày nay, giữa một thế giới công nghệ thông tin phát triển tột bậc. Hằng ngày, mỗi khi lên mạng, chúng ta nghe, đọc biết bao nhiêu là tin tức, lan tràn. Chúng làm cho chúng ta bối rối,  nhiều người, nhất là giới trẻ không phân định được đâu là xấu, đâu là tốt, đâu là thật, đâu là giả, chính vì thế đã có những chọn lựa sai lầm vì bị sự giả dối đánh lừa.
Ma quỷ khôn ngoan hơn chúng ta rất nhiều. Chính vì thế nhiều người vì thiếu hiểu biết, thiếu óc phán đoán, thiếu sự khôn ngoan nên đã để cho ma quỷ điều khiển, biến chúng ta thành công cụ của chúng.
Nếu ma quỷ lừa gạt chúng ta bằng sự dối trá của nó, thì tự sức mình chúng ta không thể vượt qua. Chỉ có sức mạnh của Thiên Chúa mới có thể. Chính vì thế, thay vì chúng ta tự mình ra sức chống trả lại thì nên tìm sức mạnh của Thiên Chúa, bởi chỉ có sức mạnh của Thiên Chúa mới có thể tẩy trừ ma quỷ và sự dữ.

5. MỘT VÀI VẤN ĐỀ NÓNG

Thời gian gần đây, nhiều bạn trẻ truyền nhau trên mạng lên án một nhóm người có tên Hội Thánh Chúa Trời Mẹ; vụ án Đất Mến Thánh Giá Thủ Thiêm, hoặc sự kiện Sơn Tùng, sự kiện ấu dâm…rồi ghép các sự kiện lại cho rằng có một thế lực nào phía sau điều khiển, chia rẽ tôn giáo…Nhiều bạn trẻ còn bức xúc lên án, chỉ trích Giáo Mục đoàn tại sao lại im lặng…Vài ngày đây, mọi người lại chia sẻ Tin vui vì đất Dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm không nằm trong khu quy hoạch…và rồi vui mừng, tạ ơn Chúa. Nhưng một câu hỏi hết sức đơn giản đặt ra cho chúng ta: Còn những người dân ở Thủ Thiêm thì sao? Còn các nhà Chùa ở đó thì sao?...không chỉ ở Thủ Thiêm, còn biết bao nhiêu dân oan trên khắp đất nước thì sao…?
Sự dữ và các thế lực thù địch do ma quỷ cầm đầu hết sức ranh ma và quỷ quyệt hơn chúng ta nhiều. Chúng ta sẽ không bao giờ chống lại được khi mà chỉ cảm tính, thiếu phán đoán, thiếu suy tư khi chia sẻ hoặc bức xúc trước một vấn đề nổi cộm nào đó.
Mỗi người chúng ta luôn được mời gọi chống lại cái xấu, sự dữ bằng lối sống, bằng việc lên tiếng, bằng những bài viết, nhưng đừng bao giờ quên rằng chúng ta có một thứ vũ khí quan trọng nhất mà dường như ít người trong chúng ta nhớ đến đó là LỜI CẦU NGUYỆN và SỰ HY SINH (x. Mc 9,28). Chỉ có lời cầu nguyện và sự hy sinh mới có thể đầy lùi cái ác và sự xấu, bởi đơn giản, “không có Thầy, anh em không làm gì được” (x. Ga 15,5).

Vì vậy, chúng ta cứ lên án, chúng ta cứ chia sẻ, chúng ta cứ chỉ trích cái xấu, sự dữ bằng những chính kiến của chúng ta, nhưng đừng quên cầu nguyện và hy sinh. Vì chỉ có cầu nguyện và hy sinh chúng ta mới có con mắt tinh tường để nhận ra đâu là sự thật và sự sống giữa một đất nước lấy chủ thuyết vô thần và sự dối trá làm đầu.

TÓM KẾT

Nói tóm lại, sự dữ chưa bao giờ chịu thất bại, và luôn chờ đợi thời cơ (x. Lc 4, 13), nhất là chúng ta đang sống trong một đất nước mà chủ thuyết vô thần làm bá chủ; chủ trương lãnh đạo đất nước dựa vào chủ thuyết vốn bị coi là quái thai của thời đại. Chắc chắn, hơn bao giờ hết, mỗi chúng ta được mời gọi nên thánh trước sự dữ. Nên thánh đơn giản bằng cách xác định lại căn tính của mình. Chúng ta là con cái ánh sáng, cần phải biết sử dụng sự tự do của mình mà chọn lựa ánh sáng thay vì bóng tối như nguyên tổ. Chọn lựa ánh sáng không chỉ bằng một vài câu chia sẻ trên mạng xã hội, hay bức xúc chửi rủa ai đó, nhưng hãy làm cho đời sống của chúng ta trở nên nguồn sáng, chiếu soi mọi ngõ ngách mà bóng tối đang bao trùm (x. Ga 8, 12). Có như thế chúng ta mới có thể đẩy lùi nền văn minh bóng tối và sự chết đang bao trùm tất cả chúng ta.

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2018

Truyện ngắn CHUYỆN MỘT ƠN GỌI

Truyện ngắn

CHUYỆN MỘT ƠN GỌI

        Hậu sinh ra từ mối tình “rổ rá cạp lại” của cha mẹ. Không biết họ có yêu nhau hay chỉ là cùng chung hoàn cảnh nên cảm thông và kết chặt với nhau như chưa từng có một người nào đó đã đi qua cuộc đời mình.

***
Đời sống của hắn là một chuỗi ngày chứng kiến những trận đụng độ, cãi nhau như cơm bữa giữa ba và mẹ, giữa cha dượng và các con riêng của vợ, giữa con chung và con riêng. Người đời nói chẳng sai: “cái duyên cái số nó vồ lấy nhau”, cha mẹ Hậu dù cãi nhau như thế nhưng dường như họ không bao giờ có ý chia tay nhau như mối tình trước đây của hai người. Hơn ai hết, họ hiểu thấu thế nào là đau khổ khi chia ly. Thế nên, dù cuộc sống có thế nào đi nữa thì họ vẫn cứ gắn chặt với nhau như mang nợ từ kiếp trước.

***
Cha hắn, một người đàn ông nghiện rượu. Trước khi về chung sống với mẹ hắn, ông đã có vợ và năm cô công chúa. Tuy vậy, bà vợ không chịu nổi cảnh sáng, trưa, chiều ông chìm ngập trong những cơn say mê man, bà đã dẫn năm đứa con ra đi biệt vô âm tín.

***
Mẹ hắn, người đàn bà từng trải, đã có một đời chồng. Bà là người khá phóng khoáng trong các tương quan và cả trong cách dạy con. Lấy chồng từ năm 18 tuổi, và có ba người con trong mười năm. Tuy vậy, mười năm chung sống cùng chồng là mười năm bà bị bạo hành cách tàn nhẫn. Những trận roi đòn như cơm bữa. Cuối cùng, dù biết rằng ràng buộc Dây Hôn Phối, nhưng bà vẫn quyết định ly hôn để giải thoát cho bản thân.

***
Sống trong cảnh gia đình mà sáng chiều tiếng cãi nhau nhiều hơn cơm bữa, nhưng không hiểu vì sao hắn lại có ý đi tu. Một thứ gì đó thôi thúc từ tận bên trong tâm hồn. Cái ước mơ ấy không chỉ mới có đây mà nó đã hình thành từ những ngày đầu hắn biết nhận thức thế nào là đau khổ, thế nào là hạnh phúc. Các chị gái của hắn vì không chịu nổi cảnh mẹ ruột cha dượng, con chung con riêng nên lần lượt bỏ nhà ra đi với cái bụng bầu. Được vài năm, khi tình yêu không còn, khi hạnh phúc tan vỡ lại trở về, chui vào cái mái nhà nóng ra cả mặt mày mà chịu đựng nhau để sống, để hít hà cái không khí ngột ngạt và bế tắc ấy. Trong căn nhà chật chội ấy, ngần ấy người sống bên nhau nhưng dường như chưa bao giờ có tiếng cười. Chẳng hiểu sao ơn gọi được nảy nở trong hắn, cứ tha thiết, dằn vặt hắn phải dâng hiến đời mình cho Chúa. Tự thâm tâm, hắn sợ lắm rồi hai tiếng gia đình. Bởi nơi đó, chưa bao giờ là hạnh phúc, là tổ ấm của hắn.

***
Hắn quen Út Hương từ những ngày nhỏ cùng chơi bán hàng, nhảy lò cò, nhưng với hắn, Út Hương chưa bao giờ là người tình. Hoặc chính hắn cũng mập mờ, không xác định được tình cảm dành cho Út Hương là gì. Út Hương thì lại khác, yêu hắn nhiều hơn bản thân mình. Nhưng đời nào cọc đi tìm trâu, dù có thương lắm nhưng Út Hương chỉ biết chờ đợi. Con gái lớn như hủ mắm trong nhà, cha mẹ giục Út Hương lấy chồng.
-        Mày chịu người ta cho rồi, chứ thằng Hậu có thương mày đâu mà mày chờ làm chi. – mẹ Út Hương khuyên con gái.
-        Mày gật đầu cái là tao gọi điện cho bên đó qua xem mắt.
-        Dạ, má cho con thêm vài tháng nữa.
Trả lời mẹ, mà lòng Út Hương như tan nát. Vừa tức lại vừa thương Hậu. Phải chi hắn trả lời dứt khoát với cô. Hắn chỉ nói với cô nếu thương hắn thật lòng thì chờ hắn một thời gian, hắn sẽ trả lời. Nhưng chờ đến bao giờ?

***
Rồi hắn bỏ nhà ra đi theo tiếng gọi của tâm hồn mình. Hắn cố gắng vừa học vừa làm để có thể theo ơn gọi. Trải qua biết bao khó khăn hắn cũng cố gắng. Chưa bao giờ hắn nghĩ phải quay trở lại gia đình. Hắn nói, cha mẹ và các chị hắn đã khổ, hắn đi tu để ít ra giúp mọi người nhìn ra được ơn Chúa trong chính những bế tắc của cuộc sống.

***
Tốt nghiệp đại học loại giỏi, hắn tự tin khi mình đủ điều kiện vào Dòng như bao thanh niên cùng chung chí hướng khác. Tuy nhiên, danh sách các ứng viên được vào Dòng lại không có tên hắn. Cha giám đốc cố gắng phân tích và an ủi hắn: “Mặc dầu tội của ai người ấy chịu, nhưng… Cha mẹ của con đang sống trong tình trạng rối hôn nhân, …gương mù gương xấu cho nhiều người…cha không thể nhận con…Xin con thông cảm cho cha và nhà Dòng.”
Bao nhiêu hy vọng chợt tan biến sau câu nói của cha. Hắn bần thần cả người…Bầu trời dường như cũng đặc nghịt mây đen bao phủ phía chân trời như chính cuộc đời của hắn lúc này.

***
Một tuần linh thao dường như cũng chưa đủ đến hắn lấy lại niềm tin và sức sống. Bởi ngoài ước mơ được sống đời Dâng hiến hắn không còn mơ ước nào khác…Bên ngoài có gió.
***
Trở về nhà sau 6 năm dài theo đuổi ơn gọi, cũng là ngày Út Hương lên xe hoa. Vừa về đến cổng, thấy bên nhà Út Hương cổng hoa đỏ rực, hắn đánh rơi ba lô xuống đất mà nhìn theo đoàn người đưa Út Hương về với hạnh phúc của mình. Hắn thì thầm như nói với chính mình: Út Hương đã chờ đợi hơn 6 năm trời còn gì. Đời con gái có bao lâu đâu mà chờ mãi.

***
Quỳ dưới chân Thánh giá Chúa, hai hàng nước mắt hắn chảy dài. Hắn tự hỏi: Chúa ơi, Chúa không chọn con hay Chúa chỉ thử thách con? Xin đừng thử thách quá sức chịu đựng của con…

***
Sáng hôm sau, hắn lại vác ba lô lên đường, để lại đằng sau câu hỏi của mẹ:
-        Nhà Dòng không chọn con, vậy con còn đi đâu nữa?
-        Con đi Dòng khác, Chúa đang thử thách con thôi…
Hắn bước đi không chút ngại ngùng. Mắt hắn sáng rực niềm tin.

Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS




Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

Truyện ngắn XIN MỘT LẦN ĐƯỢC ĐƯỢC LÀ NGƯỜI TÌNH

Truyện ngắn

XIN MỘT LẦN ĐƯỢC ĐƯỢC LÀ NGƯỜI TÌNH

 
Mưa rả rích. Suốt ngày trời lúc nào cũng tối đen, nặng trịch. Chị cố ngước mắt nhìn lên đồng hồ. Tiếng đồng hồ tích tắc mỗi lúc một vang xa, dường như báo hiệu thời giờ của chị đã không còn. Thời giờ chính thức khép lại một cuộc đời. Một cuộc đời với đầy đủ hỷ nộ ái ố và trăm ngàn tủi nhục đắng cay.

***
Chị quen anh cũng vào một buổi chiều mưa. Vừa đưa con đi học, trên đường trở về, trời bỗng mưa. Tạt xe gấp vào lề định mặc áo mưa; thì… ầm…Chị bị hất văng vào lề. Một chiếc xe honda từ phía sau húc thẳng vào xe chị. Cú ngã làm chị bất tỉnh. Khi tỉnh lại, người đầu tiên chị nhìn thấy là anh. Chị vẫn nhớ như in ánh mắt ấy. Ánh mắt như muốn nuốt trọn tâm hồn và thể xác chị mà chưa bao giờ chị nhận thấy điều đó từ chồng. Rồi anh chị quen nhau từ đấy. Tình yêu như cứ vô tình được sinh ra, rồi nảy nở trên cuộc đời đã qua phần bên kia sườn dốc của hai người.

***
Chị có chồng và thằng con trai kháu khỉnh. Cuộc sống gọi là hạnh phúc. Chồng chị là một kiến trúc sư có tiếng ở Sài gòn này. Anh chuyên thiết kế các nhà thờ. Thế nên, gia đình chị thường xuyên có các cha lui tới bàn chuyện xây nhà thờ với chồng. Các cha hay nói đùa: “Vợ chồng anh chị nên sinh thêm một thằng nữa để nối nghiệp cha nó, cha chọn thằng nhóc này rồi, mai mốt lớn cho nó theo cha đi tu.” Chị cũng thấy thế làm vui. Tuy nhiên, đời không như là mơ. Bạn bè ghen tỵ vì hạnh phúc gia đình nhưng họ đâu biết được rằng hằng đêm chị ôm con ngủ mà khóc một mình. Chị không trách anh, bởi anh luôn sống đúng với trách nhiệm của mình. Thế nhưng, trong chuyện vợ chồng, chưa bao giờ chị được làm một người đàn bà đúng nghĩa. Chỉ xin một lần được yêu thật sự.

***
Lấy nhau chưa được một tháng, anh chỉ ngủ với chị vài đêm. Còn lại đêm nào cũng thấy anh ngồi làm việc đến khuya, đợi đến khi chị ngủ anh mới vào, có khi anh ngủ luôn ở phòng làm việc. Có bữa gần 11g khuya, đang ngủ, chợt tỉnh giấc, vẫn chưa thấy chồng vào ngủ, chị nhẹ nhàng xuống bếp pha ly sữa rồi mang qua phòng làm việc cho chồng. Khe khẽ tiến lại sau lưng chồng, chị không tin vào mắt mình. Hình ảnh hai thằng đàn ông đang quấn quý vào nhau trên màn hình vi tính. Chị đánh rơi ly sữa xuống đất…Anh quay lại…

***
Chị thương anh nhiều cũng bởi thấy anh là người hiền lành, tuy cũng hay uống rượu với bạn bè vì công việc nhưng cũng có chừng mực. Chị chỉ ghét anh một điều đó là anh hút thuốc nhiều. Giao kèo với nhau nếu muốn cưới thì anh phải bỏ tật hút thuốc. Nhưng hứa chưa được mấy bữa anh lại hút. Cuối cùng chị cũng bằng lòng. Quen dần với mùi thuốc lá, rồi yêu cái mùi ấy hồi nào không biết, chị thích nhất mỗi khi anh đi làm về được ôm anh, được hít hà cái mùi thuốc khét lẹt từ ngực anh. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm chị sung sướng rồi. Tuy vậy, trong đám con trai muốn làm quen, chị chọn anh chỉ vì anh là người có đạo. Các ông bà trong xóm hay nói con cứ quen người có đạo cho chắc ăn, chứ quen người không có đạo sau này nhiều chuyện rắc rối lắm.

***
Hạnh phúc đêm tân hôn chưa qua thì đau khổ đã đến, chị phát hiện anh là người đồng tính cho dù anh chưa một lần xác thực điều đó. Anh nói, anh chỉ muốn có một đứa con để ba mẹ anh có cháu, còn lại thì chị được tự do quen ai thì quen, hãy để cho anh được tự do với chính mình. Dẫu biết là thế, nhưng làm sao có thể đến với một người đàn ông khác trong khi chị yêu anh rất nhiều. Hơn nữa, là một người Công giáo, chị thừa hiểu một khi bí tích Hôn nhân đã thành sự thì không gì có thể chia cách được hai người. Chị đã khóc thật nhiều, và tủi cho thân phận của mình. Chỉ còn biết cầu xin với thánh Mô-ni-ca, xin cho mình biết cầu nguyện nhiều để biến đổi được chồng, như xưa thánh nhân đã làm.

***
Đang nấu cơm dưới bếp thì có tiếng điện thoại reo, chị vội vàng, rồi bần thần cả người…Chồng chị đã nhập viện. Anh bất tỉnh trong khi đang ở công trường. Bác sĩ nói anh bị nội thương rất nặng vì té từ trên cao.

***
Chưa được hai tháng sau, anh ra đi, bỏ lại chị cùng đứa con trai đang tuổi ăn tuổi học. Đám tang chồng xong được vài bữa, chị lên bệnh viện lấy kết quả xét nghiệm của chồng để làm các thủ tục thanh toán tiền bảo hiểm. Sau khi trả hồ sơ và tư vấn cho chị xong, bác sĩ cầm tay nói nhỏ: “Chị thử đi kiểm tra sức khỏe, tôi thấy sắc mắt của chị không tốt lắm.” Chị gật đầu, rồi ra về. Tự nghĩ do mấy tháng nay chồng bị tai nạn, rồi lo đám tang cho chồng nên sức khỏe suy sụp, thần sắc xuống, tuy vậy, sáng hôm sau chị cũng nghe lời mà đi khám sức khỏe. Cầm tờ kết quả trên tay, mắt nhòe ra, chị không tin vào mắt mình, không tin vào sự thật này. Bác sĩ kết luận chị bị ung thư gan giai đoạn cuối…Bước ra khỏi bệnh viện mà chị như người mất hồn.

***
Vừa về đến nhà, nhìn vào di ảnh của chồng, hai hàng nước mắt rơi…Chị như mất tất cả. Trách Chúa sao lại để chị rơi vào tình cảnh tồi tệ này. Chị đâu làm gì nên tội. Chị không còn thiết tha gì cuộc sống này nữa. Tuy vậy, khi nghĩ đến con trai, chị như người chợt tỉnh giấc. Chồng mới mất, giờ mà chết nữa thì ai nuôi con, ai lo cho con. Phải! Phải sống! Bằng mọi cách phải chạy chữa, để được sống. Chị nói với Chúa như nói với chính mình: “Lạy Chúa, giờ đây con chấp nhận mọi thứ Chúa gửi đến cho con. Con không xin Chúa điều gì khác ngoài việc cho con được sống thêm vài năm nữa, để con của con lớn lên, đủ để nó có thể tự lo cho bản thân mình…”

***
Bao nhiêu tiền của bấy lâu nay dành dụm được chị chia thành hai phần, một phần chạy chữa bệnh cho mình, phần còn lại thì để làm gia tài cho con khi chị không còn. Cuộc sống từ khi chồng chết và nhất là từ khi biết mình bị ung thư, chị dành hết cho con trai. Xem bệnh viện là nhà, bởi chính chị cũng không nhớ được đã bước lên bàn mổ bao nhiêu lần. Nhưng cứ mổ khối u này thì khối u khác lại xuất hiện. Nó như muốn chơi trò trốn tìm ngay trong thân thể chị. Nhưng cứ sau mỗi lần mổ, chị lại quả quyết: “Mình không thể chết, phải sống vì con!” Thế nên, chị thường xuyên đến nhà thờ, thường xuyên đi đọc kinh, hễ ở đâu có làm bác ái là tham gia. Chị đến với Chúa như cứu cánh của đời mình.

***
Cứ ngỡ rằng cuộc sống cứ vậy mà trôi, ai ngờ sóng gió lại đến. Nhưng trước khi có sóng gió, chị đã có những ngày bình yên nhất. Những ngày đáng sống nhất. Những ngày chị thực sự được sống với tình yêu, được thực sự là một người đàn bà mà trước đây sống với chồng chưa bao giờ có được. Cũng từ ngày tại nạn honda xảy ra, anh thường xuyên ghé thăm chị và con. Anh lo lắng cho mẹ con. Cứ ngỡ rằng, người đàn bà ngoài năm mươi cùng với căn bệnh ung thư sẽ giết chết chị. Như ai ngờ rằng, chính anh đã mang lại cho chị một sức sống mới, tình yêu đã trỗi dậy trong chị, nó mạnh mẽ như chưa bao giờ được yêu. Thế nhưng, càng yêu anh, càng thân mật với anh, chị lại càng đau khổ hơn, bởi anh đã có gia đình và hai con. Anh nói gia đình anh không hạnh phúc, anh không còn yêu vợ và chỉ yêu chị mà thôi. Anh cũng có những nổi khổ riêng trong đời sống gia đình của anh, chị hiểu điều đó. Nhưng lòng tự trọng không cho phép chị tiếp tục được nữa. Lòng tự trọng luôn khiến chị phải luôn sống làm gương cho con trai. Chị không thể để con phải thất vọng về mẹ vì bất cứ điều gì, luôn muốn con phải hãnh diện về người mẹ tốt lành của mình. Chị nói với anh: “Em yêu anh thật sự, bởi chính anh là một ốc đảo đầy nước giữa sa mạc khô cằn, thế nhưng em không thể đến với anh, chúng ta không thể đường đường chính chính đến với nhau. Nhưng em chỉ xin anh một điều, chỉ một điều thôi: Chúng ta sẽ mãi là người tình, anh nhé.”

***
Một người phụ nữ, dường như đã không còn gì, kể cả sự sống của mình. Lấy chồng, chỉ gần gũi chồng được vài ba bữa là phải sống cảnh phòng không gối chiếc. Nhiều khi chị thèm lắm một nụ hôn từ chồng, chỉ một nụ hôn thôi…chưa bao giờ chị được làm một người đàn bà, chưa bao giờ được yêu và thỏa mãn với tình yêu. Chị nghĩ, giờ cũng gần chết, chẳng còn gì để hồi tiếc, tại sao mình lại không dám yêu, tại sao mình lại kìm nén bản thân, còn gì để mất nữa…Xin được làm người tình dù chỉ một lần, dù một lần thôi…
Ước mơ thế, hy vọng là thế, chỉ được là người tình thôi, nhưng làm sao chị có thể sống trái với luật Chúa, trái với lương tâm của mình cho được. Thế nên, đành phải chia tay anh, đành phải từ bỏ ước mơ nhỏ nhoi, dù chỉ xin một lần được làm người tình…

***
“Đồ con đĩ, đồ con chó…, mày giựt chồng tao…tao giết mày…” – Tiếng người ta đánh ghen ngoài đầu ngõ, chị cố ngồi gượng dậy, lấy tay rẽ bức màn gió, đưa ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Một đám người đang vây quan một người đàn bà, đầu tóc rối tung, quần áo rách tả tơi…

Chị nằm xuống, nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, thật dài rồi bình an ra đi…nhẹ nhàng như gió…

***
Ngày mẹ mất, đứa con trai 18 tuổi, được các cha nuôi dưỡng, cho ăn học đại học. Rồi đi tu. Mười lăm năm sau nó trở thành linh mục. Ngày chịu chức không có bố mẹ bên cạnh, để trao áo như những Tân Linh Mục khác, nhưng nó vẫn vui, vẫn hãnh diện vì đã có một người cha, một người mẹ dám hy sinh cả cuộc đời cho nó:
-        Con đã không may mắn còn cha mẹ như những Tân Linh Mục khác, nhưng con tin rằng ở đâu đó trên thiên đàng cha mẹ vẫn dõi theo bước chân con. Cha mẹ dù có là người như thế nào đi nữa thì mãi mãi cha mẹ vẫn ở trong tim con. Mãi yêu cha mẹ!


Cậu bé ấy chính là tôi! Người vừa kể cho bạn nghe câu chuyện này. Và tôi rất hãnh diện về cha mẹ của tôi. Còn bạn thì sao?

Lm. Mar-Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Truyện ngắn XIN HÃY THA THỨ CHO MẸ! CON ƠI…

Truyện ngắn

XIN HÃY THA THỨ CHO MẸ! CON ƠI…

Rồi Ngọc Anh cũng lấy được một người chồng tốt lành. Đời sống tương đối khá giả vì chồng làm trong dịch vụ nhà đất. Cuộc sống của cô sang trang mới. Nhiều người cũng them thuồng. Nhưng cưới nhau được năm năm mà vẫn chưa có con. Bác sĩ nói cô khó có thai vì tử cung bị tổn thương, khiến trứng không làm tổ được. Chạy chữa mãi, cuối cùng cô cũng có thai. Nhưng khi sinh con thì chẳng may đứa con bị bại não. Bao nhiêu tiền của kiếm được chạy chữa hết để có con, giờ có con lại tiếp tục chữa bệnh cho con. Đứa con đầu lên ba, cô tiếp tục có thai đứa thứ hai, rồi lại sinh ra một đứa con bại não nữa. Nhiều người ác mồn ác miệng nói gia đình con nhỏ đó chắc đời trước ăn ở thất đức nên đời này vô phúc. Vợ chồng Ngọc Anh biết chuyện nhưng cũng cắn răng, âm thầm chịu đựng. Hai vợ chồng thường hay tự an ủi nhau: “Thôi thì vợ chồng mình có con là vui rồi, còn con bệnh tật thì xem như thánh giá Chúa ban, mình cũng bằng lòng vác vậy. Dù sao Chúa cũng ban cho vợ chồng mình có sức khỏe và công việc ổn định.”

***

Hồi mới cưới, đêm nào ngủ cô cũng nằm mơ thấy nó hiện về, cô la lớn, rồi tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm. Lẽ ra cô cố giấu chồng toàn bộ quá khứ của mình, nhưng vì những ác mộng hằng đêm làm cô hốt hoảng tỉnh giấc. Chồng biết chuyện chẳng lành hỏi han. Cuối cùng cô cũng chân thành kể cho chồng nghe. Anh không giận mà lại thương yêu vợ nhiều hơn. Anh thường xuyên đưa vợ đến các bác sĩ tâm lý để tư vấn. Nhưng 20 năm trôi qua, không một bác sĩ nào có thể giúp gì được cho cô.

***

Lại một đêm nữa cô không ngủ được. Nỗi đau thể xác không nói nhưng nỗi đau tinh thần ngày đêm hành hạ cô. Cô lại quyết định đến với Tòa Giải Tội như là cứu cánh cuối cùng cho mình. Hy vọng mong manh sẽ được thoát ra khỏi những nỗi ám ảnh liên tục hành hạ cô suốt bấy lâu nay.
Quỳ trước Tòa Giải Tội, cô khóc thật lâu mới có thể mở lời với cha giải tội. Nhưng dù cha khuyên bảo như thế nào thì về nhà cô vẫn cảm thấy tội mình chưa được tha. Thật ra cô cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Nên chỉ biết khóc. Bởi cô đã xưng đi xưng lại thứ tội này không biết bao nhiêu lần từ 20 năm về trước. Thời cô vừa tròn mười bảy. Thời của “tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu”. Thời của tuổi xuân vừa chớm. Cũng thời ấy mà “khôn ba năm, dại một giờ”. Cô lỡ dại với mối tình đầu. Rồi ôm bụng bầu một mình đi tự tử vì tình đầu dang dở, người yêu cũng bặt vô âm tín. Được cứu sống trong gang tấc, cô một mình bỏ quê lên Sài gòn làm lại cuộc đời. Chẳng còn biết trông cậy vào ai. Chẳng còn mặt mũi nào để nhìn đời. Chẳng còn tư cách nào để trở về nhà; để có thể trút hết mọi nỗi lòng cho cha mẹ. Bởi trước đó, ảo mộng với mối tình đầu, chính cô đã khăng khăng quyết định ra đi khi cha mẹ hết lời khuyên răn.

***

-        Em suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định, thai đã quá lớn, 20 tuần tuổi, nếu lấy ra chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc sinh con sau này. Nguy cơ vô sinh rất cao. Hơn nữa trong quá trình lấy thai nhi ra ngoài cũng rất nguy hiểm cho tính mạng của em, rất có thể sẽ bị băng huyết. Em có thân nhân nào bảo lãnh không? – Lời khuyên chân thành của bác sĩ trước khi làm phẩu thuật phá thai.
Hai hàng nước mắt chảy dài, không cần đánh đo suy nghĩ gì nhiều, cô trả lời gọn lơ.
-        Bác sĩ cứ làm, tôi chỉ sống một mình, mọi sự tôi chịu trách nhiệm hết.

***

-        Mẹ ơi! mẹ ơi…con đi học đây, con chào mẹ. Nhưng mẹ ơi các bạn không cho con chơi chung, các bạn không cho con vào lớp, các bạn nói mẹ mày giết mày rồi, mày là đứa con bị bỏ rơi. Mẹ ơi sao mẹ lại giết con. Mẹ ơi!... Mẹ ơi…
-        Không con, mẹ không giết con, mẹ không giết con…
-        Có mẹ đã giết con, chính mẹ đã giết con khi con còn trong bụng mẹ. Chính mẹ đã để cho người ta lấy kéo cắt từng phần thân thể con. Đau lắm mẹ ơi…
-        Không! Không…tha thứ cho mẹ! con ơi…

Trong cơn ác mộng, cô vừa lắc đầu, vừa lắc tay rồi chợt bừng tỉnh giấc. Lại mơ. Hai hàng nước mắt tràn trề, mồ hôi trên trán ướt mèn, cô mở mắt, chộp lấy hộp thuốc an thần rồi vội vàng uống vài viên như một thói quen từ bao nhiêu năm nay. Kể từ ngày đó, ngày mà cô quyết định bỏ đi đứa con đã gần 5 tháng tượng hình trong bụng, đêm nào cũng vậy, cô cũng mơ thấy con. Lúc đầu thì thấy nó khóc eo eo vì khát sữa. Được vài tháng, lại mơ thấy nó bò xung quanh người cô. Được giáp năm thấy nó tập đi được vài bước. Rồi lại mơ thấy nó biết nói mẹ, mẹ…. Cô vẫn nhớ như in câu đầu tiên nó nói được hoàn chỉnh là một câu hỏi, một câu hỏi mà làm cô tan nát cõi lòng suốt 20 năm trường, cùng với ánh mắt như muốn nuốt trọn lấy cô: “Mẹ ơi! Tại sao mẹ lại giết con?”. Rồi cứ thế, những giấc mơ như thật như ảo cứ chập chờn trong tâm trí. Nỗi dày xé nội tâm làm cô đau đớn gấp trăm ngàn lần. Cứ sau mỗi khi thấy con, câu cuối cùng làm cô tỉnh giấc lại là câu hỏi: “Mẹ ơi! Tại sao mẹ lại giết con.”

***

Nhiều người biết chuyện khuyên chị đi cầu nguyện Lòng Thương Xót, hy vọng sẽ hết. Có người còn khuyên chị nên đọc kinh cầu nguyện và xin lễ cho con, rồi lấy nước phép rảy chung quanh nhà…Tất cả ai khuyên gì chị cũng nghe, nhưng dường như chưa bao giờ thấy con thôi hết hỏi chị mỗi khi đêm về: “Mẹ ơi! Tại sao mẹ lại giết con?”

***
Chiều nay lễ tan, chị lại đến với Tòa Giải Tội, chỉ mong sao được ơn tha thứ.
-        Thưa cha, con đã xưng tội này rất nhiều lần, trong suốt 20 năm qua, nhưng con vẫn không nhận thấy mình được tha thứ. Con đã phá thai, giết bỏ đứa con của con khi con mười bảy tuổi. Xin cha thay mặt Chúa tha thứ cho con – Chị khóc một hồi mới có thể mở lời với cha giải tội.
-        Con thân mến, cha hiểu và thông cảm cho nỗi thống khổ mà con đã phải chịu đựng trong suốt 20 năm qua. Phải nói rằng chính vì một lần lầm lỡ mà con phải sống trong sự dằn vặt bản thân, sống trong đau khổ bế tắc mà không biết phải mà cách nào để đền bù. Nếu con đã thật lòng ăn năn thống hối, và đã đi xưng tội thì con đã được Chúa tha thứ rồi. Giờ tội của con đã được Chúa tha, nhưng chính bản thân con lại không thể tha thứ cho mình. Chính vì điều đó mà con cứ dằn vặt mãi. Con phải cho mình cơ hội và làm lại từ đầu. Nếu con cứ đi xưng tội mãi thì con lại phạm tội không tin vào sự tha thứ và Lòng Thương Xót của Chúa. Để làm việc đền tội, con ngồi thinh lặng trước Chúa Giê-su Thánh Thể, để suy niệm về tình yêu và Lòng Thương Xót của Chúa, vì chỉ có Chúa Thánh Thể mới có thể chữa lành những vết thương trong lòng con mà thôi…

Rời khỏi Tòa Giải Tội, nhẹ nhàng bước vào nhà nguyện, quỳ xuống nhìn vào Hào Quang Thánh Thể, dưới ánh nến mờ ảo lung linh, hai hàng nước mắt chảy ra, cô khóc như chưa bao giờ được khóc. Cô nghẹn ngào thì thầm với Chúa và như nói với chính mình: “Lạy Chúa, ước gì thời gian quay trở lại, để con không bỏ con của con. Nhưng sự thật vẫn mãi là sự thật, xin Chúa tha thứ cho lỗi lầm của con. Xin Chúa tha thứ, xin tha thứ Chúa ơi…”
        Bông đâu đứa con xuất hiện trước mặt cô, nó đã lớn, nó cao ngồng, gương mặt đẹp trai, nhưng anh mắt như muốn nuốt trọn cô, nó lại hỏi: “Mẹ ơi! Tại sao mẹ lại giết con? Nếu như cách đây 20 năm mẹ không giết con thì bây giờ con có một cuộc sống tươi đẹp, con có vợ, rồi có con, rồi mẹ sẽ có cháu. Vậy Tại sao mẹ lại giết con? Nói xong nó bước đến đặt hai tay lên vai chị rồi lại hỏi lớn: Tại sao mẹ lại giết con? Tại sao mẹ lại giết con?...
-        Không! Không! Mẹ xin lỗi con, mẹ biết lỗi của mình rồi, tha lỗi cho mẹ, con ơi…không…không…

***

Nè cô, dậy…dậy! Cô làm gì mà la dữ vậy - Tiếng gọi của người ngồi kế bên làm Ngọc Anh tỉnh giấc. Trong khi ngồi chờ đến phiên mình, cô đã thiếp đi lúc nào không hay… Đang bần thần thì nghe tiếng loa vang lên.  
-        Xin mời thai phụ Nguyễn Ngọc Anh vô phòng…
-        Xin mời thai phụ Nguyễn Ngọc Anh vô phòng khám! …Xin nhắc lại thai phụ Nguyễn Ngọc Anh có ở đây không mời vô phòng khám…

Bỗng cô đứng phất dậy, chạy vội ra khỏi phòng khám, như ma đuổi, vừa chay vừa ôm bụng, rồi nói: “Mẹ xin lỗi con, mẹ xin lỗi con. Mẹ không bỏ con đâu, không bao giờ mẹ bỏ con…”
Cô chạy đi để lại sau lưng của cái nhìn ngơ ngác của hơn chục cô gái khác đang ngồi chờ đến lượt mình.

Bầu trời hôm nay trong xanh lạ thường…hình như có gió…

Lm. Mar - Aug Bùi Văn Hồng Phúc, Dòng Thánh Thể (SSS)



Thứ Năm, 5 tháng 4, 2018

Truyện ngắn LẤY CHỒNG NGOẠI ĐẠO

Truyện ngắn

LẤY CHỒNG NGOẠI ĐẠO

Trong nhóm Huynh trưởng, tuy không phải là đứa đẹp nhất nhưng có lẽ Quỳnh Như được nhiều người chú ý bởi vẻ ngoài dịu dàng, đằm thắm. Chính vì thế mà đám con trai trong giáo xứ luôn nhắc đến Quỳnh Như mỗi khi có dịp tụ tập lại với nhau. Đám con trai xem việc quen được Quỳnh Như là một thành tích đáng nể.

***

Ông chánh Tuần, ba Quỳnh Như cũng biết thế nên rất khó khăn với con. Sợ con chọn nhầm người. Ông luôn nhắc con phải cẩn thận chọn chồng, nhất là chỉ được lấy người có đạo, không quen người ngoại đạo. Ông nói, lấy chồng có đạo người ta còn biết Chúa, biết Mẹ mà ăn ở đàng hoàng, chứ lấy người ngoại đạo khó sống hòa thuận với nhau. “Đồng vợ đồng chồng tát biển đông cũng cạn”, đúng lắm. Nhưng đồng vợ đồng chồng thì không chỉ là cùng chung sở thích, quan điểm sống…mà còn là cùng chung niềm tin. Niềm tin mới là thứ quan trọng nhất mà vợ chồng cần giống nhau. Bởi có niềm tin vào Chúa là có tất cả, con biết không!

***

Quỳnh Như thì cứ vâng vâng dạ dạ mỗi khi cha dạy bảo. Chưa bao giờ cô cãi lại cha dù chỉ một câu. Tuy vậy, bỏ ngoài tai những lời cha nhắc nhở, cô lỡ quen và yêu một người ngoại đạo. Anh làm chung công ty với cô. Nghe nói anh ta là con nhà Đảng, cũng có máu mặt ở Sài gòn này. Tình yêu của họ cũng trong sáng, cũng ngọt ngào như bao cặp tình nhân khác. Cả hai hứa hẹn sang năm, qua Mùa Chay sẽ làm đám cưới. Tuy vậy, người yêu cô ra điều kiện:
-        Gia đình anh đã ba đời nay theo Đảng, nên anh không thể vì em mà theo đạo. Nếu em đồng ý thì chúng ta sẽ cưới nhau. Còn không thì chia tay.
Ai biết được rằng Quỳnh Như lại quá lụy tình, yêu anh quá nhiều, cô không thể xa rời anh được. Thiếu anh cô không còn thiết tha gì cuộc sống này nữa. Thế nên, dù biết rằng không được cha cho quen người ngoại đạo, nhưng cô vẫn yêu và chọn anh làm chồng. Con tim có lý lẽ của nó. Cô không thể kiểm soát được mình nữa. Chỉ biết yêu anh như con thiêu thân và chấp nhận hết những điều kiện anh đưa ra.
Ông chánh Tuần biết chuyện la mắng con rất nhiều. Ông vẫn một mực giữ quan điểm: Không lấy chồng ngoại đạo! Tuy vậy, Quỳnh Như dường như bỏ ngoài tai những lời của cha, một mực bảo vệ tình yêu của mình. Cô vẫn thường xuyên qua lại với người yêu. Sự ngăn cản của cha không những làm cho họ xa nhau mà ngày càng gắn bó với nhau nhiều hơn.

***

Bà Cúc, vợ ông chánh Tuần mới đi chợ về đến đầu ngõ đã nghe tiếng chồng oang oang la rày con:
-        Mày không nghe lời tao thì tự lo lấy thân mày. Quen người vô đạo, chẳng biết Mẹ, chẳng biết Chúa, rồi về sống làm sao mà hòa thuận, còn con cái, mày có lo nổi cho chúng nó không?
Quỳnh Như trả lời cha:
-        Ba xem biết bao nhiêu người lấy chồng có đạo, nhưng có tốt với vợ con đâu. Cái chính là tình yêu. Con và anh ấy yêu nhau thật sự, không gì có thể chia cách được con và anh ấy.
-        Yêu với chả  đương! Không nhiều lời gì hết, tao nói không cưới là không cưới – ông trả lời dứt khoát với con.
Quỳnh Như hằng ngày dịu dàng là thế, nhưng nay bỗng chốc cô cũng thay đổi. Cô nghiêm nghị trả lời cha.
-        Nếu ba không bằng lòng…con sẽ bỏ nhà mà theo anh ấy…
Ông Tuần trợn mắt bất ngờ, vì từ trước đến giờ, con gái chưa bao giờ cãi lời ông.
-        Mày còn cãi lại hả. Chưa bao giờ mày cãi lại, nay chỉ vì thằng đó mà mày dám cãi cha mày. Đồ…con bất hiếu.

Ông Tuần nói chưa dứt câu thì bà Cúc lên tiếng can ngăn:
-        Thôi thôi ông ơi! Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh. Giờ nó phải lòng người ta thì ông cứ gả nó đi. Trong nhờ đục chịu.
Bà vừa nói vừa cố xoa dịu chồng:
-        Giờ con cũng lớn rồi, hơn nữa thời buổi này mà ông còn bắt con quen người có đạo, tìm đâu ra. Thì nếu được cũng tốt, còn không được thì mình có dịp để truyền giáo. Chẳng phải ông làm Ban Hành Giáo, đã giải quyết không biết bao nhiêu người lấy chồng ngoại đạo đó sao? Ông chấp nhận cho con nó vui. Vợ chồng mình có mỗi đứa con này thôi.
Nghe đến câu “Vợ chồng mình có mỗi đứa con này thôi!” làm ông chợt dịu lại. Thì cưới nhau cũng cả chục năm mới sinh được Quỳnh Như nên ông thương con gái nhiều lắm. Cái gì ông cũng cho con, chiều con. Tuy vậy, việc nó đòi lấy chồng ngoại đạo ông vốn đã không bằng lòng, đàng này, người ta còn không chịu theo đạo nữa, ông không thể nào chấp nhận được.
Bà Cúc được thế nói tiếp:
-        Ông xem, ông là trưởng Ban Hành Giáo đã hai khóa rồi. Trong giáo xứ này còn ai xa lạ với ông nữa. Ông mà làm khó quá, con nó bỏ đi, lúc đó làm sao mà ông còn mặt mũi đâu mà nhìn mọi người. Rồi cha xứ, rồi bà con hàng xóm…Ông nghĩ kỹ lại đi. Con dại cái mang. Con nó hư là tại tôi, có gì thì ông cứ la rày tôi. Đừng làm khó con ông ơi…
Vừa nghe câu “còn mặt mũi nào mà nhìn mọi người” làm ông Tuần dịu xuống. Ông nói với con.
-        Mày làm gì thì tùy mày. Tao nói trước, sau này có chuyện gì thì đừng bao giờ vác mặt về đây!

***

Khác với đám bạn trong nhóm Huynh trưởng, được tổ chức đám cưới long trọng trong nhà thờ, Quỳnh Như phải làm phép chuẩn ở nhà nguyện trong âm thầm với hai người làm chứng, cha mẹ và vài ba đứa bạn thân. Nghe nói chồng của Quỳnh Như còn không chịu đọc theo công thức phép chuẩn nữa. Anh ta trả lời, nếu anh đọc như công thức có sẵn sau này anh phải chịu trách nhiệm thì sao. Quỳnh Như khóc hết nước mắt khuyên mãi, anh mới chịu đọc.

***
Cưới nhau được hơn tháng thì chồng Quỳnh Như hiện nguyên hình là một kẻ vũ phu và bạo lực tình dục. Anh ta thường xuyên đánh đập và bạo hành tình dục. Biến Quỳnh Như thành một món đồ chơi của anh ta. Anh ta cấm cô không được về nhà, đạp đổ bàn thờ, cấm cô không được đi lễ…và đặc biệt cấm cô không được kể cho bất cứ ai. Ai mà biết chuyện anh sẽ hành hạ cô nhiều hơn.
Lấy nhau chưa được ba tháng cô biết mình mang thai. Chồng biết chuyện nhưng vẫn không tha cho cô. Anh vẫn thường xuyên hành hạ và bạo hành cô đến nỗi sẩy thai. Nhiều đêm, Quỳnh Như khóc hết nước mắt. Bao nhiêu lời dạy bảo của cha cô bỏ hết ngoài tai. Cô không thể ngờ một con người có bề ngoài học thức và thư sinh lại là một con sói già chuyên hành hạ, bạo lực tình dục…

***

Lâu lắm Quỳnh Như mới về thăm cha mẹ. Nhìn thấy cha mẹ cô nén kìm lại những giọt nước mắt chỉ chợt trào ra. Ông Tuần vì tai biến, nên không thể đi lại được. Một mình bà Cúc chăm sóc ông. Nhìn thấy con gái, bà Cúc hỏi thăm tại sao trên người lại có những vết thâm tím, cô trả lời là chẳng may vấp té. Mẹ cô nhìn con gái là biết chuyện, hỏi mãi cô mới trả lời trong nước mắt rằng bị chồng bạo hành bao nhiêu lâu nay. Hai mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc. Bà Cúc nói chuyện này phải giấu không cho ông Tuần biết. “ Tuyệt đối không cha ba con biết. Ổng mà biết được ông sẽ chết mất. Ổng không đủ sức chịu đựng đâu!”. Biết con khổ là thế nhưng bà cũng không thể khuyên con bỏ chồng, vì luật hôn nhân Công giáo không cho phép ly dị. Thế nên, dù đau khổ tột cùng cô vẫn sống chịu đựng và im lặng. Lâu lâu lại có dịp, về ôm mẹ mà khóc. Hai mẹ con cùng khóc…

***

Mười năm trôi qua mà dài dằng dặc như thể trăm năm. Mười năm cô phải sống trong địa ngục trần gian mà chưa một ai biết, ngoại trừ mẹ cô. Nhiều lần cô nghĩ đến tự tử, nhưng vì còn hai đứa con đang tuổi ăn tuổi học, còn cha mẹ nên cô bỏ qua tất cả lại tiếp tục chịu đựng những trận roi đòn và bạo lực tình dục. Mười năm chưa một lần cô được đến nhà thờ. Mười năm chưa một lần đi xưng tội, chưa một lần được tâm sự với ai dù rằng cố rất muốn. Dường như việc không nghe lời cha khiến Chúa cũng quay mặt đi với cô thì phải. Chỉ mười năm thôi mà cô Quỳnh Như ngây thơ ngày nào đã trở nên hao gầy, tiều tụy đến phát thương. Đám bạn nhiều khi còn không nhận ra mỗi khi giáp mặt.

***
Rồi ông Tuần qua đời. Nghe tin cha mất, Quỳnh Như thu xếp mọi công việc rồi dẫn hai đứa con về chịu tang cha. Vì làm trưởng Ban Hành Giáo đến hai khóa, nên rất nhiều người đến phúng viếng ông. Trong nhà, tràn ngập hoa là hoa. Nhưng  bó hoa to nhất, trang trọng nhất để ngay giữa nhà với hàng chữ: “Hai con Quốc Trung & Quỳnh Như và các cháu vô cùng thương tiếc ba, ông ngoại!”. Ai nấy nhìn thấy cũng nghẹn ngào. Nhiều người thì thầm to nhỏ: “Ông Tuần vậy mà có phước, có được đứa con gái và thằng rể thật có hiếu”. Hôm di quan ông ra nghĩa trang, nhiều người hỏi sao không có chồng cùng về, Quỳnh Như trả lời gọn lơ: “Dạ! chồng con bận đi làm ở nước ngoài không về kịp.” Xe tang được đẩy đi nhẹ nhàng, lòng cô cũng nhẹ nhàng như mây.
Khi quan tài chồng vừa đưa xuống lỗ huyệt thì bà Cúc ngất lịm. Mọi người dìu bà về nhà trước. Chôn cha xong, chờ mọi người về hết, Quỳnh Như quỳ bên mộ cha, ôm hai đứa con vào lòng mắt ráo hoảnh. Cô không khóc. Mười năm sống với chồng cô đã khóc quá nhiều rồi. Cô nói với cha như nói với mây với gió.
-        Ba ơi! Đã mười năm nay con nói dối ba. Ước gì thời gian quay trở lại, để con có thể nghe lời ba, dù chỉ một lần: Con không được lấy chồng ngoại đạo!…
Bầu trời hôm nay bỗng cao xanh quá! Chưa bao giờ Quỳnh Như có được niềm vui, kể từ ngày lấy chồng. Vậy mà hôm nay, ngày đưa cha về nơi vĩnh hằng cô lại vui. Phải, cô vui vì cha cô vẫn nghĩ rằng con mình đã tìm được hạnh phúc của mình.

***

Qua đám tang ông Tuần được 100 ngày, Quỳnh Như về, cô dọn dẹp lại cái giường của ba, lật chiếc gối lên, bất chợt rớt ra một bì thư với hàng chữ: Gửi con gái yêu quý của ba!
Con gái yêu!
Từ ngày con đi lấy chồng, ba buồn lắm vì phải xa con. Ba còn buồn hơn khi biết đời sống hôn nhân của con không hạnh phúc, mặc dù con và mẹ đã giấu ba. Ba không giận con, càng thương con nhiều hơn. Giờ ba bệnh tật, lại nằm một chỗ, không thể làm gì được cho con. Thôi thì ba chịu đựng sự đau khổ này để cầu nguyện cho con. Cầu cho con sớm thoát ra khỏi địa ngục trần gian, cầu cho con đủ sức vác Thánh giá mà theo chân Chúa. Con nhớ một điều, cho dù người ta có giết được thân xác, nhưng không bao giờ giết được linh hồn. Chồng con cấm không cho con đến với Chúa thì cũng đừng vì thế mà con bỏ Chúa. Bởi có Chúa trong lòng là có tất cả, có Chúa là có Thiên Đàng cho dẫu con đang phải sống trong đau khổ và bế tắc.
Mãi mãi yêu con, con gái duy nhất của ba!
 Đọc xong lá thư, cô khóc thật lớn như chưa bao giờ được khóc, rồi như chợt tỉnh, cô lau nước mắt và nói:
-        Ba ơi, nếu như ngày xưa con không nghe lời ba nên đã khổ, giờ con xin nghe lời ba dù ba đã không con. Phải chồng con đã bạo hành, đã cấm không cho con đến với Chúa. Nhưng con không vì thế mà bỏ Chúa. Bởi có Chúa trong lòng là có tất cả, có Chúa là có Thiên Đàng cho dẫu con đang phải sống trong đau khổ và bế tắc phải không ba...



Thứ Năm, 29 tháng 3, 2018

Truyện ngắn: NHỚ "MÙI CHÚA CHẾT”!

Truyện ngắn: NHỚ "MÙI  CHÚA CHẾT”!

Một trong những điều mà tôi nhớ nhất mỗi khi Tam Nhật Thánh đến, có lẽ là được hôn chân Chúa và nhất là được bốc nả ăn ( nả - loại gạo nổ hay còn gọi là nổ được rắc dưới chân Chúa trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh.)
Tụi con nít tụi tôi nao nức biết chừng nào vào những ngày này!
Tối thứ Sáu Tuần Thánh rủ nhau đi nghe ngắm thì ít mà mong chờ đến phần táng xác và hôn chân Chúa để được bốc nả ăn thì nhiều. Tại chúng tôi nghe mấy người lớn nói rằng: “Cả ngày ăn chay rồi, nên tối có thể được ăn nả của Chúa!”, thế là tụi con nít chúng tôi thích lắm. Chỉ chờ đến tối, để được ăn nả.

***

Thật không thể diễn tả được mùi nả thơm phức hòa quyện vào với mùi nước hoa từ lỗ đinh trên chân Chúa. Nó không thể diễn tả ra bằng lời, chỉ những ai đã từng là con nít, những ai đã từng đi hôn chân Chúa rất nhiều lần chỉ để bốc nả ăn, những ai từng bị các bà già chửi cho một trận vì ra vô nhiều lần bốc nả, mới có thể cảm nhận được mùi hương đặc trưng này. Bọn chúng tôi gọi đó là Mùi Chúa Chết!

***

Còn nhớ, ngày đó dù tôi rất sợ phải hôn chân Chúa vì toàn là máu, nhưng vẫn lấy hết can đảm mà lên hôn. Trước khi hôn phải quỳ gối trên chiếu rồi từ từ tiến gần tới quan tài của Chúa. Bọn chúng tôi thì cứ ào ào, nhưng cũng nghiêm chỉnh xếp thành hai hàng, quỳ xuống, “ngửi” chân Chúa một cái, rồi nhè nhẹ lùa tay vào quan tài Chúa bốc vội một nắm nả, thế là ba chân bốn cẳng chạy ùa ra ngoài. Chưa kịp ra đến ngoài, cả đám tụm lại chia nhau. Rồi lại tiếp tục vào hôn chân Chúa.
Cứ như thế, bọn con nít chúng tôi ra ra, vào vào...đến nỗi mấy bà đạo đức đang than mồ Chúa cũng nhiều lần “nổi máu điện” với chúng tôi. Còn nhớ khi đó, có một bà đang cầm micro than mồ rất xúc động, nhiều người rơi nước mắt. Chỉ vì đám con nít chúng tôi ồn ào, vì cái tội bốc nả nhiều lần, bà đang than khóc, bỗng bực mình mà chửi luôn vào cái micro: “Tụi mày ra ngoài hết không!” Cả đám con nít xanh mặt, còn người lớn lại khúc khích cười...

***

Thời gian trôi qua, tôi dần trưởng thành, rồi xa quê, xa giáo xứ để làm ăn sinh sống. Sống giữa thành phố đất chật người đông này dường như muốn kéo chúng tôi theo nhịp sống của nó. Nhiều khi, vì bận việc, vì tăng ca, vì bạn bè...mà rất nhiều lần tôi bỏ lễ Chúa nhật chứ đừng nói đến đi lễ hằng ngày như còn ở quê. Nhiều khi đi làm về, cầm cái điện thoại đọc vài tin tức, chát vài câu với bạn bè rồi lăn ra ngủ. Thế là hết một ngày...

***

Từ đầu Mùa Chay đến nay, cha xứ liên tục mời gọi cộng đoàn đi xưng tội, dọn mình mừng Chúa Phục Sinh. Tôi dự định đi mấy lần, nhưng rồi cũng chưa đủ can đảm để đến với Tòa Giải Tội. Một cái gì đó trong cõi lòng cứ ngăn cản tôi lại, dù rằng tôi luôn ý thức phải thay đổi đời sống cho tốt hơn.

***

Sáng nay thức giấc, bỗng nghe tiếng trống “tùng tùng” vang ra từ phía nhà thờ, khác với tiếng chuông như mọi ngày, tôi chợt nhận ra...hôm nay đã là Thứ Sáu Tuần Thánh, ngày Chúa Chết, ngày ăn chay kiêng thịt...Vậy mà tôi quên mất...
Bỗng dưng bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ ồ ạt trỗi dậy trong tôi. Làm sóng sánh nụ cười, xốn xang lồng ngực. Nước mắt ở đâu chảy tràn trên má. Đứa con nít trong tôi thức giấc...Chưa bao giờ kể từ ngày xa quê, tôi thèm được là một đứa con nít đến như thế. Để rồi được vô tư, tung tăng đến nhà thờ, để hôn chân Chúa và để được bốc nả ăn mà không phải bận tâm với cuộc mưu sinh.

***

Tôi tự nhủ, rồi thì thầm: “Chiều nay, đi làm về nhất định mình sẽ đi xưng tội!” Sẽ lại được hôn chân Chúa, và sẽ bốc một nắm nả, để ngồm ngoàm...ôi cái Mùi Chúa Chết, mùi của tuổi thơ.
MAPHUC, SSS

Thứ Sáu Tuần Thánh - 2018